BÁT NƯỚC RỄ SÂM BÉO TRÊN ĐỈNH PHU XAI LAI LENG
BÁT NƯỚC RỄ SÂM BÉO TRÊN ĐỈNH PHU XAI LAI LENG
Nhân chứng kể lại: Bác Lò Văn Pao (Cựu chiến binh Quân tình nguyện miền Tây Nghệ An)
"Hành quân qua đỉnh Phu Xai Lai Leng lộng gió năm 1971, cái rét sương muối buốt thấu xương tủy khiến nhiều chiến sĩ trẻ bị sưng tấy khớp chân, lòng bàn chân lở loét do ngâm bùn nhiều ngày. Đôi chân anh em đau nhức đến co quắp, việc leo dốc đá trở thành một cực hình đau đớn.
Thương bộ đội Cụ Hồ, đồng bào người Mông ở bản nhỏ ven mây đã lội rừng, đào tìm rễ cây sâm béo (loại rễ ngọt mọc bám dưới tán rừng cổ thụ). Các mế đem rửa sạch, thái lát, đun sùng sục trong những chiếc nồi đất lớn giữa rừng già rồi gùi bộ mang lên tận trạm dừng chân của đơn vị.
Từng bát nước rễ sâm béo thời hoa lửa màu vàng óng, bốc khói thơm nồng được chuyền tay nhau. Vị nước ngọt thanh, uống vào đến đâu hơi ấm lan tỏa đến đó, giúp xương khớp như được tra thêm dầu, đôi chân bớt mỏi mệt. Ngụm nước đượm tình nghĩa quân dân ấy đã tiếp thêm sinh lực vô giá để chúng tôi tiếp tục vượt đèo, bám trụ trận địa giữa mùa đông băng giá."


