BÁT NƯỚC RỄ SÂM RỪNG TRÊN CAO ĐIỂM ĐỒI CÚT
BÁT NƯỚC RỄ SÂM RỪNG TRÊN CAO ĐIỂM ĐỒI CÚT
Nhân chứng kể lại: Bác Lê Văn Kháng (Cựu chiến binh Sư đoàn 312, Mặt trận Cánh đồng Chum)
"Mùa khô năm 1971, đơn vị chúng tôi bám chốt kiên cường trên cao điểm Đồi Cút dưới làn bão đạn cày xới liên tục của pháo binh địch. Cái nắng hanh hao của vùng cao kết hợp với bụi đất đỏ khét lẹt mùi thuốc súng khiến cổ họng anh em chiến sĩ cháy rát, bờ môi nứt nẻ chảy máu, nhiều đồng chí lính mới sốt sình sịch vì kiệt sức và thiếu nước ngọt trầm trọng.
Thương bộ đội, đồng bào các bộ tộc Lào yêu nước ở bản nhỏ ven thung lũng đã lội ngược dòng các khe suối sâu, bới từng hốc đá để tìm rễ cây sâm rừng (loại rễ đắng có tính mát). Các mế đem rửa sạch bụi đất, thái lát mỏng rồi đun sùng sục trong những chiếc nồi hông lớn, gùi bộ vượt qua các trảng đồi trọc bị bom tọa độ đánh phá để mang lên tận công sự hầm hào.
Từng bát nước rễ sâm rừng thời hoa lửa màu vàng nhạt, bốc khói thơm nồng được chuyền tay nhau dưới chiến hào sụt lở. Vị nước ban đầu đắng ngắt tê cả đầu lưỡi, nhưng nuốt qua cổ họng lại ngọt hậu vô cùng, làm dịu hẳn cái nóng hừng hực trong lồng ngực. Bát nước đượm tình nghĩa liên minh chiến đấu ấy chính là liều thuốc quý, tiếp thêm sinh lực để chúng tôi ôm chắc tay súng giữ vững trận địa."



