BÁT NƯỚC SUỐI GIỮA MÙA KHÔ
Chiến tranh và nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc không chỉ có tiếng súng mà còn là những gian khổ âm thầm. Với cựu chiến binh Lê Thúy Hiệp, điều khiến bác nhớ nhất không phải trận địa hay thao trường mà là một bát nước suối giữa mùa khô.
Năm 1980, đơn vị được giao nhiệm vụ cơ động lên khu vực núi đá thuộc tỉnh Hà Giang. Đường hành quân kéo dài hàng chục kilômét.
Bác kể:
“Ngày đó nắng gắt lắm. Mỗi người chỉ được mang theo một bi đông nước. Đi chưa hết buổi sáng là nước đã cạn.”
Đến chiều, cả tổ gần như kiệt sức. Môi ai cũng khô nứt nẻ. Nhiều chiến sĩ trẻ vừa đi vừa thở dốc.
Đúng lúc ấy, một đồng đội phát hiện tiếng nước chảy từ khe đá. Cả đơn vị mừng rỡ tìm đến. Chỉ là một dòng nước nhỏ nhưng đủ để mọi người lấy lại sức lực.
Bác nhớ mãi hình ảnh một chiến sĩ trẻ múc đầy ca nước rồi đưa cho bác trước.
“Tôi bảo cậu ấy uống đi. Nhưng cậu ấy nói: Anh là tiểu đội trưởng, anh uống trước để còn chỉ huy chúng em.”
Nghe câu nói ấy, bác xúc động đến nghẹn lời.
Sau này, mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, câu chuyện về bát nước suối năm ấy lại được nhắc đến. Nó không phải chiến công lớn lao, nhưng là biểu tượng đẹp của tình đồng chí.
Theo bác:
“Người lính có thể chịu đói, chịu rét, nhưng không bao giờ bỏ mặc đồng đội phía sau.”
Đó chính là điều quý giá nhất mà những năm tháng quân ngũ đã để lại trong cuộc đời bác.


