bắt sống tướng De Castries, Chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ toàn thắng

4 giờ ngày 7-5-1954, Tiểu đoàn dù 1 của địch chỉ còn lại 34 lính dù. Đại úy Pouget chỉ huy tiểu đoàn gọi bộ đàm một lần nữa cho Mường Thanh, yêu cầu phải tăng viện ngay một đại đội nếu không cứ điểm sẽ bị tràn ngập. Ở đầu dây là Tham mưu trưởng Vadot: "Hãy biết điều một chút. Ông muốn tôi tìm đâu ra một đại đội. Tất cả đều không còn gì..."Langlais đã dồn vào đây tất cả những gì còn lại của Tiểu đoàn dù 6 ở phía Tây. Trung đoàn 102 của Đại đoàn 308 chiếm xong cứ điểm 311 đưa trận địa tiến công của đại đoàn vào cách Sở chỉ huy De Castries khoảng 300m.
Trước khi trời sáng, trận đánh kết thúc. Trong đêm, ở phía Đông, Trung đoàn 165 của Đại đoàn 312 đã tiêu diệt cứ điểm 506, cứ điểm rất quan trọng nằm bên đường 41 chạy tới Sở chỉ huy của De Castries. Sáng 7-5-1954, lá cờ "Quyết chiến, Quyết thắng" tung bay trên cao điểm A1 báo hiệu giờ tàn của tập đoàn cứ điểm.
Tình cảnh khốn quẫn của quân Pháp
7 giờ 30 phút, pháo ta vừa ngừng chế áp, Tiểu đoàn 215 và Đại đội 138 thuộc Tiểu đoàn 375 chia làm ba mũi xung phong lên đồi C2. Quân ta lần lượt đánh chiếm từng mục tiêu. 9 giờ 30 phút, bộ đội ta hoàn toàn làm chủ đồi C2. Bộ chỉ huy khu Đông và một số đông sĩ quan dù tập trung tại đây cùng với hàng trăm thương binh đều bị bắt sống.
Tại Mường Thanh, 12 giờ, Langlais triệu tập cuộc họp các chỉ huy tiểu đoàn. Lần này vắng mặt những người chỉ huy dù. Theo kế hoạch, cuộc phá vây sẽ thực hiện vào lúc 20 giờ ngày hôm nay.Như thường lệ, một chiếc Corsair F4U của không lực hải quân bay sát tập đoàn cứ điểm ném xuống một túi văn thư, trong đó là những bức ảnh máy bay vừa chụp được. Langlais và Bigeard chăm chú nhìn những tấm ảnh thì thấy con đường cách đây 3 ngày còn để ngỏ phía Nam đã bị ba đường hào của quân ta cắt ngang. Bigeard lẩm bẩm: Sẽ phải mở "một con đường máu". Chỉ huy các tiểu đoàn lần lượt báo cáo đơn vị mình không ở trong trạng thái thực hiện một cuộc phá vây mà họ tin là khó sống sót. Những người dự họp đều nhận thấy, dù có hy sinh phần lớn quân rút chạy, cũng khó giúp cho một nhóm người thoát khỏi thung lũng.Cuộc tiến công của những người lính kiệt sức nhằm vào những vị trí được đối phương bảo vệ vững chắc, sẽ là một hành động tự sát. Vấn đề thực hiện kế hoạch Albatros không còn được đặt ra. Và mọi người cũng thấy không nên tiếp tục cầm cự thêm một đêm với cái giá phải trả từ 300 đến 500 người. Những người ngồi đây chưa biết tình hình bên ngoài đang biến chuyển rất nhanh.


