Bắt sống “Vua chiến trường” (3)
Đó chính là loại pháo tự hành 175mm, rất hiện đại của Mỹ, trang bị cho quân ngụy Sài Gòn từ tháng 10-1965. Pháo binh ngụy muốn diễu võ, giương oai nên phủ thêm hàng chữ sơn trắng lên nòng pháo “Vua chiến trường” - sấm sét”. Loại pháo này có nòng dài 11,28m, tầm bắn xa 32 km, tốc độ bắn 1,5 phát/phút, cỡ đạn 175mm, mỗi quả nặng 68kg, có thể là đạn nổ hoặc đạn hạt nhân. Kíp pháo thủ có 5 người. Pháo được đặt trên bánh xe xích, có khả năng vượt chướng ngại vật (dốc, hào, tường) với tốc độ di chuyển là 54km/giờ, bán kính hoạt động là 1.000 khu vực. Kích thước xe: dài 11,2m, rộng 3,1m, cao 2,7m. Trong lượng hành quân, gồm cả đạn là 28,86 tấn. Khi tác chiến tự nạp đạn, khi hành quân có thể tháo rời giữa pháo và xe để cơ động bằng máy bay. Dù tính năng hiện đại, song trước tài năng và lòng dũng cảm của Quân giải phóng, “Vua chiến trường” chẳng những không phát huy được mà còn bị khuất phục. Trong chiến dịch Quảng Trị 1972 ta đã thu được cả “Vua chiến trường” còn “sống” - chuyển ra Hà Nội - một kỳ công trong hoàn cảnh chiến tranh quyết liệt. Khẩu pháo đó ngày nay còn được lưu giữ ở Viện bảo tàng Quân đội (nay là Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam).



