Bắt sống xe bọc thép M113 của Pôn Pốt
Đỗ Ngọc Hải Đăng
Chiếc M113 Bị Bắt Sống
Biên giới Tây Nam những năm cuối thập niên 1970.
Mùa khô phủ lên những cánh rừng một màu vàng khô khốc. Những con đường đất ngoằn ngoèo giữa rừng thốt nốt và những cánh đồng bỏ hoang. Đêm xuống, không gian im ắng đến nghẹt thở, nhưng những người lính vẫn phải căng mắt quan sát từng chuyển động phía trước.
Trong một đơn vị bộ đội Việt Nam làm nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ biên giới, người lính trẻ tên Hùng được giao nhiệm vụ cùng tổ trinh sát theo dõi hoạt động của đối phương.
Một đêm, qua tiếng động cơ vọng lại từ xa, Hùng khẽ nói:
— Có xe.
Mọi người lập tức nằm xuống.
Tiếng máy nặng nề mỗi lúc một gần.
Qua những khoảng trống giữa hàng cây, một chiếc xe bọc thép M113 từ từ xuất hiện. Nó di chuyển chậm trên con đường đất, ánh đèn quét qua những bụi cây rồi lại tắt.
Hùng nhìn chiếc xe.
Đó không chỉ là một phương tiện chiến đấu.
Nếu có thể khống chế được nó, đơn vị sẽ vừa thu được một phương tiện quan trọng, vừa làm giảm sức cơ động của đối phương.
Nhưng một chiếc xe bọc thép không dễ bị đánh chiếm.
Bên trong là những người lính có vũ khí. Vỏ thép bảo vệ khiến việc tiếp cận trực tiếp vô cùng nguy hiểm.
Người chỉ huy tổ trinh sát nói rất nhỏ:
— Bình tĩnh. Chờ thời cơ.
Mọi người nằm im.
Chiếc M113 tiếp tục tiến về phía trước.
Bất ngờ, nó dừng lại.
Động cơ vẫn nổ.
Một người lính bên trong mở nắp quan sát.
Hùng nắm chặt khẩu súng.
Chỉ một sơ suất nhỏ, cả tổ có thể bị phát hiện.
Nhưng người lính trên xe nhanh chóng đóng nắp lại.
Chiếc xe lại chuyển bánh.
Nó đi thêm một đoạn rồi bất ngờ sa xuống một khu vực đất mềm bên mép đường.
Động cơ gầm lên.
Bánh xe quay mạnh, bùn đất bắn tung tóe.
Nhưng chiếc xe vẫn không thể thoát ra.
Đó là thời cơ mà những người lính đã chờ đợi.
Mệnh lệnh được truyền đi.
Tổ chiến đấu nhanh chóng bao vây, khống chế khu vực xung quanh và buộc kíp xe phải đầu hàng.
Mọi việc diễn ra trong thời gian rất ngắn.
Khi cửa xe mở ra, những người lính bên trong lần lượt bước xuống.
Một chiến sĩ tiến đến kiểm tra chiếc xe.
Anh đặt tay lên lớp vỏ thép lạnh ngắt rồi quay sang đồng đội:
— Bắt sống được rồi!
Không ai reo hò lớn.
Họ chỉ nhìn nhau cười.
Bởi tất cả đều hiểu rằng điều khó khăn nhất còn ở phía trước: phải đưa chiếc xe ra khỏi nơi nó đang mắc kẹt và đưa về khu vực an toàn.
Chiếc M113 nằm giữa bùn đất.
Động cơ đã tắt.
Những người lính bắt đầu tìm cách đưa nó lên khỏi chỗ sa lầy.
Dây kéo được buộc vào.
Mọi người cùng hợp sức.
Lần thứ nhất, chiếc xe chỉ nhích được một chút.
Lần thứ hai, bánh xe lại trượt xuống.
Mồ hôi thấm ướt lưng áo.
Một người lính cười:
— Nó nặng thật!
Người khác đáp:
— Nặng thì càng phải kéo cho được.
Lần thứ ba, cả nhóm đồng loạt dồn sức.
Chiếc xe rung lên.
Bánh xe bám được vào nền đất cứng.
Nó từ từ thoát khỏi vũng bùn.
Mọi người thở phào.
Nhưng chiếc xe vẫn chưa thể sử dụng ngay.
Những người lính kỹ thuật được gọi đến.
Họ kiểm tra động cơ, hệ thống truyền động và các bộ phận khác. Sau một thời gian khắc phục, chiếc M113 bắt đầu nổ máy.
Âm thanh động cơ vang lên giữa khu rừng.
Người lính trẻ đứng cạnh xe bật cười:
— Lúc nãy còn là xe của địch, bây giờ lại chạy về phía mình.
Người chỉ huy nhìn chiếc xe rồi nói:
— Chiến lợi phẩm chỉ có ý nghĩa khi chúng ta biết sử dụng nó để phục vụ nhiệm vụ.
Chiếc M113 sau đó được đưa về đơn vị.
Đối với những người lính trực tiếp tham gia, câu chuyện về chiếc xe bọc thép ấy không chỉ là một chiến công.
Đó còn là một bài học về sự bình tĩnh, lòng dũng cảm và khả năng nắm bắt thời cơ.
Họ không thắng nhờ sức mạnh đơn thuần.
Họ thắng bởi biết quan sát, biết chờ đợi và biết hành động đúng lúc.
Sau này, khi kể lại chuyện ấy, Hùng thường không nhắc nhiều đến chiếc M113.
Anh nhớ nhất khoảnh khắc mọi người cùng kéo chiếc xe ra khỏi vũng bùn.
Một người bị trầy tay.
Một người áo quần lấm đầy đất.
Có người mệt đến mức phải ngồi xuống thở.
Nhưng tất cả đều cười.
Bởi trong khoảnh khắc ấy, họ cảm nhận rất rõ một điều:
Chiến thắng đôi khi không đến từ những điều lớn lao. Nó bắt đầu từ sự đoàn kết của những con người cùng chung một mục tiêu.
Chiếc M113 năm nào rồi cũng trở thành một phần của ký ức chiến trường.
Lớp sơn có thể bạc màu.
Những dấu vết chiến tranh có thể nằm lại trên thân thép.
Nhưng câu chuyện về những người lính đã bình tĩnh tiếp cận, khống chế và đưa chiếc xe bọc thép về phía mình vẫn còn đó.
Đó là câu chuyện của những người lính nơi tuyến đầu — những con người trong hoàn cảnh hiểm nguy vẫn giữ được sự tỉnh táo, biết biến cơ hội thành chiến thắng và biến chiến lợi phẩm thành sức mạnh phục vụ nhiệm vụ.
Một chiếc xe bọc thép bị bắt sống chỉ là một hiện vật của chiến tranh. Nhưng phía sau nó là cả một câu chuyện về lòng quả cảm, trí thông minh và tinh thần đồng đội của những người lính Việt Nam trên tuyến biên giới Tây Nam.

