BÁT TRÀ RỄ CÂY ĐẮNG TRÊN ĐỈNH CHƯ MÂN
BÁT TRÀ RỄ CÂY ĐẮNG TRÊN ĐỈNH CHƯ MÂN
Nhân chứng kể lại: Bác Lò Văn Pâng (Cựu chiến binh Trung đoàn 48, Sư đoàn 320)
"Tây Nguyên mùa mưa năm 1973 khốc liệt và gian khổ không lời nào tả xiết. Đơn vị chúng tôi bám chốt trên đỉnh núi Chư Mân, anh em lính trẻ bị những cơn sốt rét rừng ác tính hành hạ liên miên, người ngợm ai nấy xanh xao như tàu lá chuối, miệng đắng ngắt đến mức không tài nào nuốt nổi hạt cơm hẩm dã chiến.
Hiểu được cái khổ của bộ đội, một đêm tối trời, các o trong đội du kích người Gia Rai địa phương đã gùi lên chốt những ống bương nước lớn. Đó là nước nấu từ rễ cây đắng rừng phối hợp với mấy lát cam thảo đất và gừng già dập nát do các o đi đào từ sáng sớm. Các o múc từng bát trà nóng hổi, nghi ngút khói trao tận tay từng chiến sĩ ngay bên giao thông hào còn khét lẹt mùi thuốc súng. Vị chát đắng lúc đầu, nhưng ngọt hậu và ấm nồng của bát trà lan tỏa đến đâu là cái mệt mỏi, cái bỏng rát trong cổ họng dịu đi đến đó.
Bát trà rễ cây đắng thời hoa lửa ngày ấy dẫu không có đường kính, không có sữa hộp, nhưng đọng đầy tình nghĩa quân dân sắt son. Sự chăm sóc dịu dàng của hậu phương chính là liều thuốc tinh thần vô giá, vực dậy sinh lực để những người lính trẻ vững vàng tay súng bám trụ trận địa."


