BÁT TRÀ SẢ RỪNG TRÊN CAO ĐIỂM CHƯ PHÀNG
BÁT TRÀ SẢ RỪNG TRÊN CAO ĐIỂM CHƯ PHÀNG
Nhân chứng kể lại: Bác Lê Đình Thắng (Cựu chiến binh Sư đoàn 320, Mặt trận Tây Nguyên)
"Mùa khô năm 1973, cái nắng gắt của vùng biên giới Đức Cơ - Gia Lai khiến những người lính chốt trên cao điểm Chư Phàng như kiệt sức. Đất đá bị bom cày nát nung nấu như một lò than, nước mang theo trong tông đã cạn, anh em lính trẻ bị rát cổ, sưng lợi, cơm sấy nuốt không trôi.
Thương bộ đội, các chị trong đội du kích người Gia Rai địa phương đã không quản hiểm nguy, băng qua những lối mòn còn khét mùi bom tọa độ để gùi lên chốt những ống bương nước lớn. Đó là nước nấu từ rễ cây sả rừng mọc hoang phối hợp với vài lát gừng già giã nát. Các chị chuyền từng bát nước trà đặc sánh, bốc khói thơm nồng tận tay chiến sĩ ngay bên giao thông hào.
Vị trà sả rừng thời hoa lửa ngày ấy dẫu đắng chát lúc đầu nhưng ngọt hậu vô cùng. Húp một ngụm, cái nóng hực trong lồng ngực như dịu đi, cái mệt mỏi tan biến. Tình nghĩa mộc mạc, sự che chở của đồng bào Tây Nguyên chính là nguồn sinh lực vô giá tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi giữ vững trận địa."



