Bầu trời đỏ phía Bạch Mai
Bầu trời đỏ phía Bạch Mai
Đêm ấy tôi đứng trong sân nhà nhìn về phía Bạch Mai. Trên trời, ánh lửa đỏ rực lên từng chập sau tiếng nổ lớn. Mọi người quanh xóm thì thầm rằng bệnh viện bị đánh bom.
Tôi thấy tim mình thắt lại. Bệnh viện là nơi cứu người, vậy mà cũng bị tàn phá. Sáng hôm sau, tin tức truyền đi khiến ai cũng bàng hoàng. Nhưng giữa đau thương, các y bác sĩ vẫn tiếp tục cứu chữa bệnh nhân, người dân vẫn xếp hàng giúp đỡ.
Những ngày ấy, Hà Nội không chỉ chống trả bằng tên lửa và pháo cao xạ, mà còn bằng sự bền bỉ của từng con người bình thường. Ai còn sức thì góp sức, ai có cơm thì chia cơm, ai có lời động viên thì dành cho nhau.
Mỗi lần nhớ về chiến dịch năm 1972, tôi luôn nhớ bầu trời đỏ phía Bạch Mai và lòng nhân ái sáng hơn cả ngọn lửa chiến tranh.



