Bầu trời hôm nay yên bình quá
Ngày trở lại sân bay cũ, Nguyễn Văn Bảy đứng rất lâu bên đường băng. Trước mặt ông là một bầu trời xanh trong. Không tiếng còi báo động. Không tiếng động cơ chiến đấu. Không những mệnh lệnh gấp gáp vang lên qua điện đài. Chỉ có gió nhẹ và những đám mây trắng trôi chậm. Ông ngẩng đầu nhìn lên. Rồi khẽ nói: “Bầu trời hôm nay yên bình quá.” Tôi đứng bên cạnh, không biết phải nói gì.

Ngày trở lại sân bay cũ, Nguyễn Văn Bảy đứng rất lâu bên đường băng.
Trước mặt ông là một bầu trời xanh trong.
Không tiếng còi báo động.
Không tiếng động cơ chiến đấu.
Không những mệnh lệnh gấp gáp vang lên qua điện đài.
Chỉ có gió nhẹ và những đám mây trắng trôi chậm.
Ông ngẩng đầu nhìn lên.
Rồi khẽ nói:
“Bầu trời hôm nay yên bình quá.”
Tôi đứng bên cạnh, không biết phải nói gì.
Có lẽ với một người từng dành tuổi trẻ trên bầu trời thời chiến, hai chữ “yên bình” mang một ý nghĩa rất khác.
Ngày trước, chỉ một tiếng còi cũng đủ khiến cả sân bay chuyển động.
Người thợ máy chạy về phía máy bay.
Phi công vội vàng chuẩn bị.
Điện đài liên tục truyền lệnh.
Những chiếc MiG-17 lần lượt cất cánh.
Còn hôm nay, nơi từng vang tiếng động cơ chỉ còn tiếng gió.
Cỏ mọc dọc những khoảng đất cũ.
Đường băng vẫn nằm đó.
Nhưng những chàng trai năm xưa đã trở thành những người già.
Nguyễn Văn Bảy nhìn về phía cuối đường băng.
Ông nhớ những lần xuất kích.
Nhớ những người đồng đội.
Nhớ những người đã không trở về.
Tôi hỏi:
“Bác có nhớ những ngày trước không?”
Ông gật đầu:
“Nhớ chứ.”
Rồi ông lại nhìn lên trời.
“Nhưng thế này tốt hơn.”
Một câu nói rất ngắn.
Tôi hiểu ông muốn nói gì.
Người từng trải qua chiến tranh không mong bầu trời phải ồn ào.
Họ mong bầu trời cứ bình yên như thế.
Để trẻ em được đến trường.
Để những người mẹ không phải ngóng tin con.
Để những người lính không phải chia tay nhau trước mỗi chuyến bay.
Một nhóm học sinh đi ngang qua sân bay.
Các em nói chuyện ríu rít.
Một em ngước lên:
“Hôm nay trời đẹp quá!”
Nguyễn Văn Bảy nghe thấy.
Ông mỉm cười.
Có lẽ ông cũng đang nhìn bầu trời ấy bằng một ánh mắt khác.
Ngày trước, ông nhìn bầu trời để tìm hướng bay và quan sát tình hình.
Hôm nay, ông nhìn bầu trời chỉ để ngắm.
Tôi nghĩ đó là sự thay đổi đẹp nhất của thời gian.
Một người từng chiến đấu để bảo vệ bầu trời, cuối cùng có thể đứng dưới chính bầu trời ấy và nghe tiếng trẻ con cười.
Không còn tiếng động cơ.
Không còn tiếng báo động.
Chỉ còn tiếng gió.
Ông đứng thêm một lúc rồi nói:
“Bình yên thế này, quý lắm.”
Tôi ghi lại câu nói ấy.
Bởi người chưa từng trải qua chiến tranh có thể nghĩ hòa bình là điều hiển nhiên.
Nhưng với những người đã từng chứng kiến mất mát, hòa bình là một món quà vô giá.
Bầu trời hôm nay yên bình không phải vì nó chưa từng có chiến tranh. Nó yên bình bởi đã có những thế hệ đi qua chiến tranh và dành cả tuổi trẻ để bảo vệ nó.
Nguyễn Văn Bảy bước chậm khỏi đường băng.
Ông không quay lại ngay.
Nhưng trước khi rời đi, ông vẫn ngẩng đầu nhìn lên lần cuối.
Bầu trời xanh.
Mây trắng.
Gió nhẹ.
Và trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng có lẽ đó chính là chiến thắng đẹp nhất của những người lính năm xưa:
được nhìn thấy bầu trời quê hương bình yên.



