Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bầu Trời Rực Lửa: Chuyến Xuất Kích Cuối Cùng Và Cú Đâm Cảm Tử Của Én Bạc Vũ Xuân Thiều (28/12/1972)

Ninh Bình26/08/2026xã Tân Kỳ (Xã Tân Kỳ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những ngày cuối tháng 12 năm 1972, cả miền Bắc rung chuyển trong chiến dịch Linebacker II của đế quốc Mỹ. Hàng trăm chiếc "Pháo đài bay" B-52 mang theo hàng ngàn tấn bom đạn gầm rú trút xuống Hà Nội, Hải Phòng và các vùng lân cận hòng đưa miền Bắc "về thời kỳ đồ đá". Đối đầu với lực lượng không quân tối tân, khổng lồ ấy là những chiếc tiêm kích MiG-21 bé nhỏ của Không quân Việt Nam. Trong những ngày khói lửa ngút trời đó, có một người phi công trẻ đã ghi tên mình vào cõi bất tử.

Đó là Thượng úy phi công Vũ Xuân Thiều. Sinh năm 1945 tại Nam Định, Vũ Xuân Thiều vốn là một chàng sinh viên tài hoa của Đại học Bách khoa Hà Nội. Xếp lại bút nghiên, anh tình nguyện nhập ngũ và được cử đi học lái máy bay tiêm kích ở Liên Xô. Ở tuổi 27, Vũ Xuân Thiều mang trong mình khí chất của một người trí thức khoác áo lính: điềm đạm, nụ cười hiền lành, nhưng lại sở hữu một tinh thần thép và kỹ năng bay xuất chúng. Chứng kiến cảnh bom đạn kẻ thù tàn phá quê hương, anh từng nung nấu lời thề với đồng đội: "Nếu bắn mà B-52 không rơi, tôi sẽ làm một quả đạn thứ ba lao vào nó!"

Đêm 28/12/1972, chiến dịch rải thảm của địch bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Lúc 21 giờ 41 phút, từ đường băng dã chiến Cẩm Thủy (Thanh Hóa), Vũ Xuân Thiều nhận lệnh xuất kích, vút lên màn đêm trên chiếc MiG-21 mang số hiệu 5121. Bay trong điều kiện đêm tối mù mịt, radar bị địch gây nhiễu sóng dày đặc, anh phải dựa vào kinh nghiệm và sự chỉ dẫn từ đài chỉ huy mặt đất để luồn lách qua hàng rào tiêm kích F-4 bảo vệ của địch.

Đến 21 giờ 58 phút, khi bay đến vùng trời Sơn La, đôi mắt tinh tường của Vũ Xuân Thiều phát hiện một phi đội B-52 đang bật đèn tín hiệu bay đội hình. Lập tức, anh báo cáo xin công kích. Dù chiếc MiG-21 bé nhỏ đang nằm gọn trong tầm ngắm của những cỗ máy chém trên không, Thiều vẫn bình tĩnh tăng tốc, dũng mãnh ép sát chiếc B-52 khổng lồ. Từ đài chỉ huy, tiếng lệnh vang lên giục giã: "Công kích! Thoát ly ngay!"

Lúc này, khoảng cách giữa chiếc MiG-21 và B-52 chỉ còn tính bằng vài ngàn mét. Hai quả tên lửa không đối không K-13 được Vũ Xuân Thiều phóng ra xé toạc màn đêm, lao thẳng vào mục tiêu. Tên lửa nổ trúng đích, nhưng với thiết kế khổng lồ và sức chịu đựng trâu bò của B-52, ngần ấy là chưa đủ để nó rơi ngay lập tức. Trong chớp mắt của sự định đoạt, khi thấy mục tiêu vẫn gầm rú tiến về phía trước, Vũ Xuân Thiều đã đưa ra một quyết định tột cùng chấn động.

Không một chút chần chừ, người phi công 27 tuổi ấy kéo cần lái, đẩy nấc ga lên tốc độ tối đa, biến chiếc tiêm kích MiG-21 của mình thành quả đạn tên lửa thứ ba. Một quầng lửa khổng lồ bùng lên sáng rực cả bầu trời Mộc Châu. Tiếng nổ kinh thiên động địa xé nát chiếc "Pháo đài bay" B-52 của không lực Hoa Kỳ, đập tan nó thành từng mảnh vụn văng tung tóe giữa núi rừng. Và trong quầng lửa bi tráng lúc 22 giờ 00 phút đêm 28/12/1972 ấy, cánh én bạc Vũ Xuân Thiều đã mãi mãi hóa thân vào bầu trời tổ quốc.

Chiến tranh đã lùi xa, bầu trời miền Bắc hôm nay đã trong xanh trở lại. Nhưng mỗi khi ngước nhìn lên những vì sao lấp lánh trong đêm, ta như vẫn thấy ánh sáng từ ngọn lửa quả cảm của những người lính bay năm xưa. Lịch sử không chỉ được viết bằng mực, mà được khắc tạc bằng máu, bằng những lời thề sắt son của những chàng trai đôi mươi đã lấy thân mình làm khiên che chở cho bầu trời bình yên của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn