Bảy anh hùng đầu tiên của Đại hội năm 1952
Mùa xuân năm 1952, sau những thắng lợi lớn của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, không khí thi đua yêu nước lan rộng khắp các đơn vị bộ đội, công nhân, nông dân và các lực lượng phục vụ kháng chiến. Người chiến sĩ quê Cao Bằng lúc ấy đã dần hồi phục sau những vết thương ở Đông Khê và đang tham gia tích cực trong phong trào thi đua của đơn vị. Một ngày, cán bộ đại đội tập hợp bộ đội và thông báo một tin đặc biệt:

Mùa xuân năm 1952, sau những thắng lợi lớn của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, không khí thi đua yêu nước lan rộng khắp các đơn vị bộ đội, công nhân, nông dân và các lực lượng phục vụ kháng chiến. Người chiến sĩ quê Cao Bằng lúc ấy đã dần hồi phục sau những vết thương ở Đông Khê và đang tham gia tích cực trong phong trào thi đua của đơn vị.
Một ngày, cán bộ đại đội tập hợp bộ đội và thông báo một tin đặc biệt:
— Trung ương sẽ tổ chức Đại hội Chiến sĩ thi đua và Cán bộ gương mẫu toàn quốc lần thứ nhất năm 1952. Tại đại hội này, Nhà nước sẽ tuyên dương những tấm gương tiêu biểu nhất của toàn quốc.
Người chiến sĩ trẻ chăm chú lắng nghe.
Anh chưa từng nghĩ đến những danh hiệu lớn lao ấy. Nhưng khi nghe nhắc đến những con người từ khắp mọi miền đất nước được biểu dương vì tinh thần chiến đấu, lao động và phục vụ nhân dân, anh cảm thấy trong lòng dâng lên một niềm tự hào đặc biệt.
Vài tuần sau, đơn vị nhận được tài liệu giới thiệu về những tấm gương tiêu biểu sẽ được tuyên dương. Trong đó có bảy anh hùng đầu tiên được Đại hội năm 1952 suy tôn:
Cù Chính Lan – người chiến sĩ bộ binh dũng cảm, nổi tiếng với tinh thần xung phong tiêu diệt xe tăng địch.
La Văn Cầu – người chiến sĩ kiên cường trong trận Đông Khê, dù bị thương nặng vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ mở cửa cho đơn vị tiến công.
Nguyễn Quốc Trị – tấm gương chiến đấu quả cảm của quân đội.
Ngô Gia Khảm – anh hùng trong lĩnh vực công tác và phục vụ kháng chiến.
Trần Đại Nghĩa – nhà khoa học quân sự có nhiều đóng góp quan trọng cho việc nghiên cứu và chế tạo vũ khí phục vụ kháng chiến.
Hoàng Hanh – đại biểu tiêu biểu của phong trào thi đua yêu nước.
Nguyễn Thị Chiên – nữ anh hùng đầu tiên của quân đội và phong trào kháng chiến, tiêu biểu cho tinh thần chiến đấu của phụ nữ Việt Nam.
Khi nghe đến tên La Văn Cầu, người chiến sĩ quê Cao Bằng bỗng lặng đi.
Anh đã nhiều lần nghe kể về trận Đông Khê và tấm gương kiên cường của người đồng chí ấy. Trong lòng anh, đó không chỉ là một anh hùng được tuyên dương, mà còn là biểu tượng của ý chí không khuất phục và tinh thần đặt nhiệm vụ lên trên đau đớn của bản thân.
Tối hôm đó, anh ngồi bên bếp lửa cùng đồng đội.
Tân xúc động nói:
— Anh Chiên là phụ nữ mà chiến đấu giỏi thật đáng khâm phục.
Hòa tiếp lời:
— Còn anh Trần Đại Nghĩa cho thấy đánh giặc không chỉ bằng súng, mà còn bằng trí tuệ.
Người chiến sĩ quê Cao Bằng im lặng một lúc rồi nói:
— Em thấy điều quý nhất là mỗi người đóng góp theo cách khác nhau, nhưng đều vì đất nước.
Mọi người gật đầu.
Đó cũng chính là điều mà Bác Hồ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhiều lần căn dặn: chiến thắng là sức mạnh của toàn dân, của nhiều con người ở nhiều vị trí khác nhau.
Những ngày sau, đơn vị tổ chức học tập về các anh hùng được tuyên dương. Người chiến sĩ trẻ chăm chú nghe từng câu chuyện.
Cù Chính Lan dũng cảm trước xe tăng địch.
La Văn Cầu kiên cường giữa cửa mở Đông Khê.
Nguyễn Thị Chiên gan dạ trong chiến đấu và vận động quần chúng.
Trần Đại Nghĩa miệt mài nghiên cứu trong điều kiện thiếu thốn.
Anh chợt hiểu rằng anh hùng không chỉ có một hình ảnh duy nhất.
Có người anh hùng trên trận địa.
Có người anh hùng trong phòng nghiên cứu.
Có người anh hùng giữa phong trào quần chúng.
Điểm chung của họ là đều đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân.
Một buổi sinh hoạt, cán bộ hỏi:
— Theo các đồng chí, vì sao Đại hội tuyên dương cả chiến sĩ, nhà khoa học và phụ nữ?
Người chiến sĩ quê Cao Bằng mạnh dạn đứng dậy:
— Báo cáo, vì kháng chiến là việc của toàn dân. Mỗi người ở vị trí nào làm tốt vị trí ấy đều góp phần vào thắng lợi chung.
Cán bộ mỉm cười hài lòng:
— Đúng. Đó chính là tinh thần thi đua yêu nước.
Từ hôm ấy, người chiến sĩ trẻ không còn nghĩ phong trào thi đua chỉ là chuyện được khen thưởng. Anh hiểu rằng thi đua là để mỗi người cố gắng tốt hơn hôm qua và giúp tập thể mạnh hơn hôm nay.
Nhiều năm sau, khi kể lại quãng đời quân ngũ, anh vẫn nhớ rất rõ buổi tối lần đầu nghe tên bảy anh hùng đầu tiên của Đại hội năm 1952.
Những cái tên ấy trở thành nguồn động viên lớn lao đối với lớp chiến sĩ trẻ như anh.
Không phải để họ mơ thành người nổi tiếng.
Mà để họ học được lòng dũng cảm, sự khiêm tốn, tinh thần học tập và ý chí cống hiến cho đất nước bằng tất cả khả năng của mình.
Và người chiến sĩ quê Cao Bằng hiểu rằng, giữa hàng triệu con người bình dị của cuộc kháng chiến, mỗi người nếu sống có trách nhiệm và biết nghĩ cho Tổ quốc đều đang góp một phần vào trang sử chung của dân tộc.



