Bảy Dũng Sĩ Điện Ngọc – Bản tráng ca viết bằng máu giữa lòng đất Quảng
Có những trang lịch sử không được viết bằng mực, mà được khắc sâu bằng máu, bằng tuổi xuân và bằng hơi thở cuối cùng của những con người đã ngã xuống “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Có những cái tên, dù đã đi qua hơn nửa thế kỷ, vẫn khiến hậu thế hôm nay nghẹn lòng khi nhắc lại, tự hào khi nhớ đến và rùng mình trước khí phách kiên cường của một thời “hoa lửa”. Và trên mảnh đất Quảng Nam “trung dũng, kiên cường, đi đầu diệt Mỹ”, câu chuyện về 7 dũng sĩ Điện Ngọc mãi mãi là một bản hùng
Có những trang lịch sử không được viết bằng mực, mà được khắc sâu bằng máu, bằng tuổi xuân và bằng hơi thở cuối cùng của những con người đã ngã xuống “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Có những cái tên, dù đã đi qua hơn nửa thế kỷ, vẫn khiến hậu thế hôm nay nghẹn lòng khi nhắc lại, tự hào khi nhớ đến và rùng mình trước khí phách kiên cường của một thời “hoa lửa”.
Và trên mảnh đất Quảng Nam “trung dũng, kiên cường, đi đầu diệt Mỹ”, câu chuyện về 7 dũng sĩ Điện Ngọc mãi mãi là một bản hùng ca bi tráng như thế.
Ngày 26 tháng 4 năm 1962, tại Giếng Nhà Nhì thuộc phường Điện Ngọc, thị xã Điện Bàn, một trận chiến không cân sức đã đi vào lịch sử dân tộc như biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và tinh thần quyết tử.
Giữa những năm tháng quê hương chìm trong khói lửa, khi Mỹ - ngụy điên cuồng càn quét, dựng đồn bốt, biến vùng đông Điện Bàn thành vành đai trắng chết chóc, đã xuất hiện một tiểu đội đặc công chỉ gồm bảy người nhưng mang ý chí của cả một dân tộc.
Bảy con người.
Bảy khẩu súng.
Bảy trái tim cùng chung một lời thề:
“Còn người, còn quê hương.”
Đó là đội trưởng Lê Tấn Hiền – người chiến sĩ mang trong mình ý chí sắt đá và ngọn lửa quyết chiến chưa bao giờ tắt. Bên cạnh anh là đội phó Võ Như Hưng – người đồng đội gan góc, mưu trí, sau này được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.Cùng sát cánh bên hai anh là những người con ưu tú của quê hương Điện Ngọc: Đặng Thật, Nguyễn Rìu (Nguyễn Tám), Nguyễn Sỹ, Trần Thọ và Trần Đại Nghĩa.
Họ không phải những con người bước ra từ huyền thoại.
Họ từng là những chàng trai rất trẻ của vùng quê đầy nắng gió Quảng Nam. Có người còn chưa sống trọn tuổi đôi mươi. Có người chưa kịp thực hiện những ước mơ giản dị của đời mình. Nhưng khi đất nước bị giày xéo, khi quê hương chìm trong khói lửa, họ đã chọn đứng lên, lấy thân mình làm thành lũy bảo vệ Tổ quốc.
Ngày hôm ấy, bầu trời Điện Ngọc đặc quánh mùi khói súng.
Bom đạn cày nát ruộng đồng. Đại liên gầm lên dữ dội. Đất đá tung mù trời. Quân địch tràn tới như muốn nghiền nát tất cả.Nhưng giữa địa ngục lửa đạn ấy, bảy người lính vẫn hiên ngang bám trụ.Họ chiến đấu như những người đã đặt sinh mạng mình xuống sau vận mệnh quê hương.Mỗi viên đạn bắn ra là một lời thề giữ đất.Mỗi bước chân tiến lên là một lần lấy máu mình chắn trước họng súng quân thù.Đồng đội ngã xuống, người còn lại lập tức lao lên thay vị trí.
Khói súng phủ kín chiến hào. Máu hòa vào lòng đất mẹ. Nhưng không một ai lùi bước.Không ai chọn sống cho riêng mình.Người ta thường nói, trong chiến tranh, thứ đáng sợ nhất là cái chết. Nhưng với những người lính năm ấy, còn một điều lớn hơn cả cái chết – đó là nỗi đau mất nước.
Chính vì thế, họ đã chiến đấu bằng tất cả lòng yêu nước thiêng liêng của một dân tộc chưa bao giờ chịu khuất phục.
Điều khiến hậu thế hôm nay xúc động nhất không chỉ là chiến công oanh liệt, mà còn là tình đồng đội thiêng liêng đến quặn lòng giữa ranh giới sống chết.Khi bị thương giữa vòng vây sinh tử, họ vẫn dìu nhau đi. Người còn sức kéo người kiệt sức. Người hấp hối vẫn cố nhường sự sống cho đồng đội.Có người chấp nhận nằm lại giữa chiến trường để đồng đội tìm đường thoát thân.
Trong khói lửa chiến tranh, tình đồng chí của họ sáng lên như một điều thiêng liêng nhất mà bom đạn không bao giờ có thể hủy diệt.
Và phía sau những người lính ấy là nhân dân.
Những người mẹ Điện Ngọc đã lấy thân mình che giấu cán bộ. Những mái nhà tranh nghèo trở thành nơi nuôi giấu cách mạng. Những căn hầm bí mật nhỏ bé lại chứa đựng cả niềm hy vọng của quê hương.
Chính tình quân dân son sắt ấy đã tạo nên sức mạnh để dân tộc Việt Nam đi qua chiến tranh bằng khí phách ngẩng cao đầu.
Hơn sáu mươi năm đã trôi qua.Giếng Nhà Nhì hôm nay đã bình yên dưới màu xanh của quê hương đổi mới. Không còn tiếng bom rơi, không còn mùi thuốc súng. Nhưng mỗi tấc đất nơi ấy dường như vẫn còn lưu giữ hơi ấm của những người lính năm xưa.
Tên tuổi của Lê Tấn Hiền, Võ Như Hưng, Đặng Thật, Nguyễn Rìu, Nguyễn Sỹ, Trần Thọ, Trần Đại Nghĩa vẫn còn sống mãi trong lòng đất mẹ Quảng Nam như những tượng đài bất tử của lòng yêu nước.
Họ đã lấy tuổi xuân đổi lấy hòa bình.
Lấy máu xương viết nên độc lập.
Lấy cái hữu hạn của đời người để làm nên sự trường tồn của dân tộc.
Và rồi thời gian có thể phủ bụi lên chiến trường năm cũ, nhưng sẽ không bao giờ phủ mờ được hình ảnh những người lính đã lấy tình đồng chí để vượt qua bom đạn và lấy máu mình để giữ màu cờ Tổ quốc.
Và có lẽ, điều thiêng liêng nhất mà thế hệ hôm nay cần khắc ghi chính là: Nền hòa bình mà chúng ta đang sống chưa bao giờ là điều tự nhiên có được.
Màu đỏ của lá cờ Tổ quốc hôm nay…được nhuộm bằng máu của những người đã ngã xuống cho đất nước được hồi sinh.
Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng ta may mắn được học tập trong hòa bình, được sống trong một đất nước độc lập và phát triển. Vì thế, mỗi học sinh cần biết trân trọng những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng cả thanh xuân để giành lấy. Lòng yêu nước hôm nay không chỉ thể hiện bằng lời nói mà còn bằng hành động thiết thực: chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, sống trách nhiệm và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.



