Bảy ngày đêm dưới lòng sông Thạch Hãn
Đây là câu chuyện được cựu chiến binh Lê Bá Dương kể lại về những ngày chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972. Những ký ức về đồng đội vượt sông Thạch Hãn trong mưa bom đã trở thành biểu tượng thiêng liêng về sự hy sinh của tuổi trẻ Việt Nam.
Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị bước vào những ngày ác liệt nhất. Để chi viện cho Thành cổ Quảng Trị, các chiến sĩ phải vượt qua Sông Thạch Hãn vào ban đêm.
Đêm nào cũng vậy, những chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ rời bờ. Không đèn, không tiếng nói lớn, chỉ có tiếng mái chèo khua nhẹ trên mặt nước. Ai cũng hiểu rằng chỉ cần một quả pháo rơi xuống là cả con thuyền có thể không bao giờ cập bến.
Cựu chiến binh Lê Bá Dương kể rằng có những người đồng đội vừa bước xuống thuyền còn cười nói với nhau, nhưng chỉ ít phút sau đã mãi mãi nằm lại dưới dòng sông. Nước sông Thạch Hãn ngày ấy không chỉ chở những người lính vào trận địa mà còn ôm lấy biết bao người con của đất nước.
Suốt 81 ngày đêm, các chiến sĩ kiên cường bám trụ giữa mưa bom, quyết giữ từng tấc đất của Thành cổ Quảng Trị. Thiếu lương thực, thiếu nước uống, bom đạn dội xuống liên tục, nhưng không ai lùi bước.
Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi lần trở lại bến sông Thạch Hãn, ông Lê Bá Dương đều thả một bông hoa xuống dòng nước để tưởng nhớ đồng đội. Chính từ những cảm xúc ấy, ông đã viết những câu thơ nổi tiếng:
"Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm..."
Hai câu thơ ngắn gọn nhưng chứa đựng nỗi tiếc thương vô hạn đối với những người lính đã hy sinh vì Tổ quốc. Ngày nay, mỗi dịp tháng 7, hàng nghìn người dân và cựu chiến binh lại thả hoa đăng trên sông Thạch Hãn để tri ân những anh hùng liệt sĩ.


