“Bảy Rau Muống” – người chiến sĩ giữa lòng Sài Gòn
“Bảy Rau Muống” – người chiến sĩ giữa lòng Sài Gòn
Giữa một Sài Gòn những năm chiến tranh, khi từng con đường, góc phố đều có thể trở thành nơi theo dõi của đối phương, những chiến sĩ biệt động phải sống một cuộc đời đặc biệt. Họ vừa là những người dân bình thường, vừa mang trong mình nhiệm vụ của những người lính hoạt động bí mật. Trong số đó có Lê Tấn Quốc, người đồng đội thường gọi bằng cái tên thân mật “Bảy Rau Muống”.
Cái tên ấy gắn với một quãng đời hoạt động rất đặc biệt của ông. Trong lòng thành phố, người chiến sĩ biệt động không thể lúc nào cũng mang quân phục, không thể công khai mang vũ khí. Họ phải hòa mình vào cuộc sống của nhân dân, xây dựng cơ sở, tổ chức nơi cất giấu vũ khí và chuẩn bị từng điều kiện cho những trận đánh lớn.
Vợ chồng Lê Tấn Quốc từng xây dựng cơ sở và hầm bí mật phục vụ lực lượng biệt động. Tư liệu lịch sử cho biết hầm tại khu vực 438/58 đường Lê Văn Duyệt là một trong những cơ sở do vợ chồng ông xây dựng, phục vụ việc cất giấu vũ khí cho các trận đánh quan trọng.
Công việc ấy âm thầm đến mức người dân xung quanh có thể chỉ biết ông như một người lao động bình thường. Nhưng phía sau cuộc sống tưởng như yên ả ấy là những nhiệm vụ hết sức nguy hiểm. Mỗi lần vận chuyển vũ khí, mỗi lần xây dựng một căn hầm, mỗi lần tiếp nhận cán bộ, chiến sĩ đều có thể phải trả giá bằng tính mạng.
Đó cũng là nét đặc biệt của người lính biệt động. Họ chiến đấu không chỉ bằng súng đạn mà còn bằng sự kiên trì, lòng tin và khả năng giữ bí mật. Một căn hầm được giữ kín có thể bảo đảm vũ khí cho cả một trận đánh. Một gia đình giữ được bí mật có thể bảo vệ tính mạng của nhiều cán bộ, chiến sĩ.
Với Lê Tấn Quốc, những năm tháng âm thầm ấy đã tạo nên bản lĩnh của một người chỉ huy. Ông hiểu thành phố, hiểu từng con đường, từng khu dân cư và hiểu rằng muốn chiến đấu giữa lòng đô thị thì phải dựa vào nhân dân.
Đến Tết Mậu Thân năm 1968, những cơ sở mà ông và đồng đội dày công xây dựng trở thành một phần quan trọng phục vụ cuộc tiến công vào Sài Gòn.
Nhìn lại cuộc đời Lê Tấn Quốc, có thể thấy hình ảnh người anh hùng không chỉ bắt đầu từ thời khắc cầm súng chiến đấu. Nó bắt đầu từ những ngày tháng âm thầm, khi ông chấp nhận sống giữa hiểm nguy, làm những công việc không ai nhìn thấy và kiên trì chuẩn bị cho ngày đất nước cần đến mình.


