Bảy Ước: Người Anh Cả Của Rừng Sác Và Khúc Tráng Ca Giữa Dòng Lòng Tàu
Bảy Ước: Người Anh Cả Của Rừng Sác Và Khúc Tráng Ca Giữa Dòng Lòng Tàu
Trong những trang sử vàng của Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, có một chiến trường không tiếng pháo gầm vang từ xa, không có những đội hình xe tăng tiến công rầm rộ. Đó là chiến trường trong lòng nước – nơi dòng sông Lòng Tàu cuộn chảy qua triền mặn Rừng Sác, mạch máu hậu cần cốt tử dẫn vào sào huyệt cuối cùng của địch. Ở nơi "nước độc, cá sấu bò" ấy, có một người chỉ huy đã trở thành linh hồn, thành chỗ dựa chở che cho hàng ngàn chiến sĩ. Đồng đội kính cẩn, thiết tha gọi ông bằng cái tên thân thương: Bảy Ước – người anh cả vĩ đại của Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác.
Sống giữa lằn ranh sinh tử và bóng tối Rừng Sác
Sinh ra tại Rạch Giá (Kiên Giang) vào năm 1931, người con trai Nam Bộ Lê Bá Ước (bí danh Bảy Ước) đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc. Trở về từ miền Bắc vào năm 1965, ông nhận trọng trách Đoàn trưởng kiêm Chính ủy Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác. Giữa rừng đước bạt ngàn, phương châm sống và chiến đấu của ông cùng đồng đội vang lên như một lời thề sắt son: "Rừng Sác là nhà, bến cảng kho tàng là trận địa, sông Lòng Tàu là quyết chiến điểm".
Chiến trường của đặc công nước khốc liệt theo một cách rất riêng. Kẻ thù của họ không chỉ có tàu chiến, trực thăng hay súng đạn hạng nặng của Mỹ, mà còn là thiên nhiên khắc nghiệt và loài cá sấu hung dữ ẩn hiện dưới làn nước sẫm màu. Có những người lính vượt sông bị cá sấu táp phải dùng dao găm đâm thẳng vào mắt thú dữ để giành giật sự sống; có những người em, người đồng đội của ông đã mãi mãi tan vào dòng nước, ngày tìm lại chỉ còn sót lại sợi dây thắt lưng hoen rỉ. Trong cái dữ dội ấy, Bảy Ước không chỉ là một chỉ huy, ông là người anh lớn, lặng lẽ đi trinh sát cùng chiến sĩ, ghi nhớ từng con nước lớn ròng, bảo bọc cho anh em bằng sự thận trọng và thấu cảm đến tận cùng.
"Một trận đánh thành công không chỉ là phá được mục tiêu, mà phải đưa anh em đi đủ, về đủ." – Lời gan ruột ấy của Đại tá Bảy Ước đã trở thành mệnh lệnh từ trái tim, thành lẽ sống của người cầm quân.
"Nốt trầm" kiên nhẫn và những trận bão lửa lẫy lừng
Bằng lối đánh mưu trí, ẩn mình trong lòng nước và "lấy nhỏ thắng lớn", Đại tá Bảy Ước đã chỉ huy Đoàn 10 giáng những đòn chí mạng vào hệ thống hậu cần của đối phương. Trận đánh phá hủy kho bom Thành Tuy Hạ cuối năm 1972 chính là đỉnh cao của nghệ thuật đặc công nước dưới sự dẫn dắt của ông.
Đối đầu với một hệ thống phòng thủ nghiêm ngặt bậc nhất với nhiều lớp rào kẽm gai, chó nghiệp vụ, mìn và đèn chiếu sáng, những người lính của Bảy Ước đã kiên nhẫn đến phi thường. Đêm mật tập, ngày ém quân, họ phải nằm im thin thít giữa ban ngày ngay trong lòng địch, ngậm gừng để nén từng cơn ho, hạn chế mọi cử động dưới cái nóng thiêu đốt và muỗi rừng cắn xé. Sự kiên cường, nhẫn nại ấy đã được đền đáp bằng một trận bão lửa kinh hoàng vào rạng sáng hôm sau: 80 dãy kho cùng 60.000 quả bom bốc cháy ngùn ngụt, cắt đứt hoàn toàn nguồn cung vũ khí của kẻ thù. Cùng với trận đánh kho xăng Nhà Bè, những chiến công của ông và đồng đội đã làm tê liệt hoàn toàn tuyến sông Lòng Tàu, tạo thế bao vây cô lập Sài Gòn từ hướng biển.
Khoảng lặng sau vinh quang và linh hồn hòa vào sóng nước
Hòa bình lặp lại, non sông thu về một mối. Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác được phong tặng danh hiệu Anh hùng, và chính Đại tá Lê Bá Ước cũng được vinh danh Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 2012. Nhưng đằng sau những tấm Huân chương lấp lánh, người anh cả Rừng Sác chưa bao giờ nguôi ngoai nỗi đau xót. Hơn 800 người con quả cảm, những người em thân yêu của ông đã nằm lại dưới đáy sông, thịt xương tan vào sóng nước rạch sâu, nhiều người mãi mãi không thể tìm thấy hài cốt.
Năm 2016, trái tim của người anh hùng bách chiến bách thắng ấy đã ngừng đập ở tuổi 85. Ông ra đi, khép lại một hành trình dài đầy oanh liệt nhưng vô cùng thanh bạch.
Ngày nay, Rừng Sác đã thay da đổi thịt, trở thành một màu xanh ngút ngàn của khu dự trữ sinh quyển thế giới, tàu thuyền ngược xuôi tấp nập trong thanh bình. Dấu tích của bom đạn năm xưa đã bị thời gian xóa nhòa, nhưng với những cựu chiến binh và thế hệ mai sau, mỗi khi ngắm nhìn dòng nước Lòng Tàu lững lờ trôi, người ta vẫn như thấy bóng dáng dung dị, kiên cường của Đại tá Bảy Ước. Ông đã hòa vào đất trời, vào sóng nước Nam Bộ, sống mãi như người anh cả hiền hậu, một huyền thoại bất tử của Rừng Sác anh hùng.



