BCH Đoàn phường Nguyễn Uý (289)
Mùa hè năm ấy, bầu trời Trường Sơn đỏ rực bởi những vệt lửa của bom đạn. Hương mới tròn mười bảy tuổi, là một nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ trên tuyến đường vận tải chiến lược.
Ban ngày, cô cùng đồng đội san lấp hố bom. Ban đêm, họ soi đèn dẫn đường cho những đoàn xe vượt núi. Công việc nguy hiểm, nhưng trong ba lô của Hương vẫn luôn có một cuốn sổ nhỏ. Mỗi khi rảnh, cô lại viết về những ước mơ rất đỗi bình dị: được trở về nhà, được học tiếp, được ngắm cánh đồng lúa quê mình vào mùa gặt.
Một đêm mưa tầm tã, máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Sau trận bom, một đoạn đường bị phá hỏng nặng, trong khi đoàn xe chở hàng cho tiền tuyến đang tiến đến.
Không ai bảo ai, tất cả lập tức lao ra hiện trường. Đất đá văng khắp nơi, mưa hòa với bùn đất phủ kín quần áo. Hương cùng đồng đội làm việc không ngừng nghỉ. Khi con đường gần được khôi phục, một tiếng nổ lớn vang lên.
Đêm ấy, con đường đã thông. Đoàn xe vẫn tiếp tục lăn bánh về phía trước.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Những người đồng đội trở lại nơi xưa. Con đường đất ngày nào giờ đã trở thành con đường rộng lớn. Giữa màu xanh của cây lá, họ nhắc lại tên những người đã nằm lại tuổi thanh xuân nơi ấy.
Trong cuốn sổ nhỏ còn lưu giữ được của Hương, trang cuối cùng chỉ có một dòng chữ:
"Nếu Tổ quốc cần, tuổi trẻ của chúng tôi xin được hóa thành những đóa hoa nở giữa lửa đạn."
Và có lẽ, đó chính là ý nghĩa của thời hoa lửa — những năm tháng gian khổ, nơi con người sống bằng lòng dũng cảm, bằng tình yêu quê hương, để đổi lấy hòa bình cho các thế hệ mai sau. 🌹🇻🇳



