BCH Đoàn phường Nguyễn Uý (301)
THỜI HOA LỬA
Truyện ngắn ký ức Trường Sơn
Giữa những năm tháng bom cày đạn xới của thời hoa lửa, có những lời hẹn ước giản dị mà thiêng liêng đến lạ kỳ.
Năm 1972, tuyến đường Trường Sơn rực lửa. Thạch – anh lính lái xe quả cảm thuộc Tiểu đoàn 52 – quen Hà, cô gái thanh niên xung phong quê Hà Tĩnh, trong một đêm san lấp hố bom thông đường cho xe qua. Giữa tiếng máy bay gầm rú và mùi khét lẹt của thuốc súng, nụ cười rạng rỡ bám đầy bụi đường của Hà đã thắp sáng cả tâm hồn người chiến sĩ.
Họ chỉ kịp trao nhau vài câu hỏi han vội vã, một cái nắm tay siết chặt, và một lời hẹn ước mộc mạc:
Một đêm mùa khô, xe của Thạch lọt vào trận địa bom tọa độ. Kính chắn gió vỡ nát, một mảnh găm vào vai anh đau nhói, nhưng Thạch vẫn chắc tay lái, quyết tâm đưa hàng nhu yếu phẩm ra tiền tuyến. Phía trước, đoạn eo núi bị sạt lở nghiêm trọng. Giữa làn khói bom mù mịt, một ánh đuốc bỗng rực cháy. Là Hà. Cô cùng đồng đội đang đứng làm cọc tiêu sống, dùng chính thân mình giữa làn đạn để hướng dẫn đoàn xe vượt qua hiểm cảnh.
Khi chiếc xe của Thạch đi qua, hai người chỉ kịp nhìn nhau qua ánh lửa bập bùng. Ánh mắt ấy mang theo cả tình yêu, niềm tin và ý chí sắt đá của một thế hệ “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.
Mười năm sau ngày đất nước trọn niềm vui, tại một làng quê yên bình bên dòng sông Lam, tiếng pháo cưới rộn rã vang lên. Thạch bước đi với vết thương cũ thỉnh thoảng lại đau nhức khi trái gió trở trời, nắm chặt tay Hà – người con gái năm ấy giờ đã hằn lên những vết sẹo của thời gian.
Họ đã đi qua thời hoa lửa, gửi lại tuổi thanh xuân nơi đại ngàn, để đổi lấy một ngày hạnh phúc vẹn tròn trong khúc khải hoàn ca của dân tộc.
— HẾT —



