BCH Đoàn phường Nguyễn Uý (316)
BÀI SƯU TẦM CÂU CHUYỆN "THỜI HOA LỬA"
Kính gửi: Anh Bí thư và Ban Chấp hành Đoàn phường để tổng hợp báo cáo.
Họ và tên đoàn viên: Nguyễn Thị Minh Thu
Chi đoàn sinh hoạt hè: 11A1
Tên tác phẩm/câu chuyện: Bức thư gửi mẹ từ "Tọa độ chết" của nữ anh hùng Võ Thị Tần
I. ĐẶT VẤN ĐỀ (BỐI CẢNH LỊCH SỬ)
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước ác liệt, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) được mệnh danh là "tọa độ chết", là mạch máu giao thông độc đạo chi viện cho chiến trường miền Nam. Nơi đây mỗi ngày phải hứng chịu hàng ngàn quả bom cày xới của kẻ thù nhằm cắt đứt tuyến đường ra tiền tuyến.
Giữa mưa bom bão đạn ấy, thế hệ Thanh niên xung phong (TNXP) tuổi đời mới mười tám, đôi mươi đã cống hiến trọn vẹn tuổi xuân của mình để giữ vững mạch máu giao thông của Tổ quốc. Tiêu biểu cho tinh thần kiên cường, bất khuất của "Thời hoa lửa" ấy chính là câu chuyện về bức thư gửi mẹ của chị Võ Thị Tần – Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội TNXP 55 Hà Tĩnh.
II. NỘI DUNG CÂU CHUYỆN: NỤ CƯỜI NGẠO NGHỄ GIỮA LÀN BOM ĐẠN
Bức thư được chị Võ Thị Tần viết vội trên mảnh giấy ố vàng dưới hầm chữ A vào ngày 19/7/1968, chỉ vỏn vẹn 5 ngày trước khi chị cùng 9 người chị em trong tiểu đội anh dũng hy sinh. Trong thư, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, chị không hề than vãn về gian khổ hay sự tàn khốc của chiến tranh, mà gửi gắm về hậu phương những lời đầy lạc quan, hóm hỉnh:
“Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ! Bom đạn đánh dữ dội nhưng bọn con vẫn cười, vẫn hát. Ban ngày chúng nó dội bom phá đường, đêm đến bọn con lại ra dập lửa, san đường cho xe qua. Đất đá bay tung tóe, nhưng đứa nào cũng khỏe, cũng vui. Mẹ ở nhà cứ yên tâm, đừng lo cho con nhé...”
Xúc động và kiêu hãnh hơn cả là cái cách chị Tần miêu tả trận địa bom đạn giống như một sân khấu lớn để tuổi trẻ cống hiến:
“Mẹ có biết không, tụi con ở đây như những diễn viên trên sân khấu vậy. Máy bay Mỹ thả pháo sáng, tụi con lợi dụng ánh sáng để cuốc đất, sửa đường. Khi bom nổ gần, tụi con nép vào thành hào, khói bom vừa dứt lại ngẩng đầu dậy cười ha ha, phủi bụi trên tóc rồi lại tiếp tục làm việc. Thằng Mỹ có súng ống, bom đạn hiện đại, nhưng tụi con có trái tim gan vàng dạ ngọc mẹ ạ!”
Vào lúc 16 giờ 30 phút ngày 24/7/1968, trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống Đồng Lộc. Một quả bom tàn khốc đã rơi trúng căn hầm nơi 10 cô gái đang trú ẩn. Trận địa sập xuống, khói bụi mịt mù. Chị Võ Thị Tần cùng 9 người chị em trong tiểu đội đã mãi mãi nằm lại dưới lòng đất mẹ khi tuổi đời còn quá xanh, bao ước mơ hạnh phúc cá nhân còn dang dở. Khi đồng đội đào đất tìm các chị, người ta thấy họ vẫn nằm cạnh nhau, tay vẫn nắm chặt cán cuốc, xẻng bám trụ trận địa.
III. Ý NGHĨA SÂU SẮC CỦA CÂU CHUYỆN
Câu chuyện về bức thư của chị Võ Thị Tần mang một ý nghĩa nhân văn và lịch sử sâu sắc. Nó chạm đến trái tim của thế hệ mai sau bởi sự đối lập vĩ đại: đối lập giữa sự tàn khốc, hủy diệt của bom đạn chiến tranh và sự mềm mại, lãng mạn, yêu đời của những cô gái tuổi đôi mươi.
"Thời hoa lửa" của thế hệ các chị không phải là một khẩu hiệu khô khan trên sách vở, mà được thắp sáng bằng lòng yêu nước tự nhiên như hơi thở. Nụ cười và tiếng hát của các chị vang lên ngay sau khi khói bom vừa dứt chính là biểu tượng kiêu hãnh nhất, khẳng định ý chí kiên cường và sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ Việt Nam trước mọi thế lực thù địch.
IV. BÀI HỌC NHẬN THỨC VÀ HÀNH ĐỘNG CỦA BẢN THÂN
Là một đoàn viên thanh niên được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, được học tập dưới bầu trời không còn tiếng bom rơi, em cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại khi đọc từng dòng thư của chị Tần. Thanh xuân của các chị đã hòa vào đất đá quê hương để thế hệ chúng em hôm nay có được một tương lai trọn vẹn.
Bản thân em nhận thức sâu sắc rằng: Hòa bình, độc lập ngày hôm nay được đánh đổi bằng máu xương và nước mắt của cả một thế hệ đi trước. Nhận ngọn đuốc truyền thống cách mạng từ tay các anh hùng liệt sĩ, em tự hứa với bản thân phải sống một tuổi trẻ có trách nhiệm, có lý tưởng rõ ràng.
Để biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể, trong thời gian tới em xin hứa sẽ:
Nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức để nâng cao trình độ bản thân.
Tích cực, nghiêm túc tham gia đầy đủ các buổi sinh hoạt hè và hoạt động tình nguyện do Đoàn phường tổ chức.
Luôn sẵn sàng cống hiến sức trẻ, tinh thần xung kích của thanh niên vào các công việc chung của địa phương, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của thế hệ "thời hoa lửa" năm xưa.


