BCH Đoàn phường Nguyễn Uý (86)
TUỔI TRẺ PHƯỜNG NGUYỄN ÚY TỰ HÀO QUÊ HƯƠNG
MANG TÊN NGƯỜI LÃO THÀNH CÁCH MẠNG
Những "Chuyến Phà Không Ngủ" Bên Bến Đò Quế
Sông Đáy đoạn chảy qua Kim Bảng mùa nước lên đỏ nặng phù sa, hiền hòa là thế nhưng những năm 1970 lại là nơi chứng kiến cuộc đấu trí nghẹt thở giữa người dân bến phà và không quân Mỹ.
Khi cầu bị đánh sập, dòng sông trở thành "nút thắt cổ chai". Để nối liền mạch máu giao thông, những bến phà dã chiến mọc lên. Trong đó, bến đò Quế (nối Kim Bảng với các vùng lân cận) trở thành một "tọa độ chết".
Nghệ Thuật "Ngụy Trang" Của Dân Chài
Ông giáo già tên là Thứ, vốn là một người lái đò kỳ cựu trên sông, đã có một sáng kiến khiến kẻ thù phải điên đầu. Để che mắt máy bay trinh sát:
Ban ngày: Toàn bộ phà và thuyền lớn được kéo vào các rặng tre rậm rạp dọc hai bên bờ, phủ kín bằng lá dừa và lưới đánh cá. Nhìn từ trên cao, bến sông chỉ là một màu xanh rì của cây cỏ.
Ban đêm: Khi bóng tối bao trùm, "thủy quân" Kim Bảng mới bắt đầu xuất trận. Không đèn, không tiếng động lớn, họ điều khiển những chiếc phà chở đầy xe xích, pháo nặng vượt sông chỉ bằng sức người và những chiếc sào tre dẻo dai.
Trận Chiến Với Thủy Lôi
Có một đêm cuối năm, địch thả thủy lôi dày đặc xuống lòng sông Đáy hòng phong tỏa bến phà. Đoàn xe vận tải chở lương thực bị tắc lại ở bờ Bắc, trong khi tiền tuyến đang ngóng từng bao gạo.
Anh Thanh - một thanh niên địa phương vốn giỏi lặn ngụp - cùng đội cảm tử đã tình nguyện chèo thuyền nan ra giữa dòng để "rà" thủy lôi.
"Sợ gì cái khối sắt ấy, nó chỉ nổ khi mình sợ nó thôi!" – Anh Thanh nói đùa với đồng đội để xua đi cái lạnh thấu xương của nước sông mùa đông.
Trong cái rét cắt da cắt thịt, anh lặn xuống lòng sông tối om, dùng tay không cảm nhận từng rung động của nước. Mỗi khi phát hiện một khối sắt lạnh lẽo, anh lại phát tín hiệu bằng đèn pin bịt kín chỉ để hở một khe nhỏ để công binh xử lý. Đêm đó, hàng chục chiếc xe đã qua sông an toàn trước khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mù.
"Tiếng Hát Át Tiếng Bom"
Điều kỳ lạ nhất ở bến phà Kim Bảng năm ấy chính là tinh thần lạc quan. Trên những chuyến phà đêm đầy nguy hiểm, người ta vẫn nghe thấy tiếng hò đối đáp giữa các cô gái lái phà và những anh lính lái xe đường dài.
Câu hò: "Gạo Kim Bảng gửi đi đánh Mỹ, nước sông Đáy gột rửa bụi đường..."



