Bé thơ trên chiến trường: Cuộc đời của Dương Hà Cường
Câu chuyện về Dương Hà Cường là một minh chứng đau lòng về những gì chiến tranh có thể gây ra cho trẻ nhỏ. Cậu bé 2 tuổi, mồ côi cha mẹ sau trận chiến mùa hè năm 1972, được một người lính giải phóng nhặt về. Từ đó, cậu lớn lên cùng quân ngũ, chứng kiến biết bao cảnh đời nơi chiến trường.
Khi mới 5 tuổi, cậu đã phải tự lập. Cuộc sống mưu sinh khó khăn, nhặt ve chai, làm đủ mọi việc, thậm chí ăn cắp để tồn tại. May mắn thay, cậu đã được một bác sĩ quân y nhận giúp đỡ và cho ăn học. Từ một cậu bé không nơi nương tựa, Dương Hà Cường đã trở thành một sĩ quan chỉ huy tài ba, với mong ước sâu sắc là không còn đứa trẻ nào phải chịu cảnh bất hạnh như mình. Giờ đây, anh đã có một mái ấm hạnh phúc bên gia đình.
Dương Hà Cường chỉ còn nhớ một cảnh rất mờ ảo: một trận bom đạn sấm sét rơi xuống ngôi nhà của gia đình mình tại Quảng Trị. Bố mẹ cậu đã bị giết ngay lập tức, và cậu bé 2 tuổi bị vùi dưới đống gạch vụn, chỉ còn hít thở qua một khe hở. Sau đó, một đội quân giải phóng đã đến dọn dẹp hiện trường, tìm thấy cậu bé đang khóc yếu ớt và mang theo cậu theo đơn vị.
Trong những năm theo quân, cậu đã chứng kiến hàng loạt trận oanh tạc khốc liệt tại các khu vực biên giới miền Bắc. Một lần, đơn vị phải trốn chạy vào hang động sâu để trốn khỏi đợt bom đạn B-52 kéo dài 3 ngày liên tục. Cậu nhìn thấy đồng đội bị trúng bom nát xương, thấy người lính vết thương khô máu mà không có thuốc cứu trợ - những cảnh này đã khắc sâu vào tâm hồn cậu từ rất nhỏ.



