Bế Văn Đàn
Phạm Ngọc Hà
Bế Văn Đàn: Khúc ca lấy thân làm giá súng giữa Mường Pồn
Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Bế Văn Đàn (1931 – 1953), người con dân tộc Tày quê ở Cao Bằng, là biểu tượng quả cảm bất tử của Quân đội Nhân dân Việt Nam trong Kháng chiến chống Pháp. Trong trận chiến ác liệt tại Mường Pồn thuộc Chiến dịch Đông Xuân 1953 – 1954, trước tình thế trận địa bị uy hiếp nặng nề, anh đã không ngần ngại lao ra làm giá súng sống cho đồng đội kê súng trung liên nhả đạn quật ngã quân thù. Anh dũng cảm hy sinh ở tuổi 22 khi trên vai vẫn gìm chặt giá súng, để lại tấm gương hy sinh quên mình vì Tổ quốc và được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân vào năm 1955.
Cao Bằng21/08/2026Trần Uyên Thảo (xã Kỳ Xuân) (Xã Kỳ Xuân)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1953, gió bấc tràn về bít kín những thung lũng mịt mùng sương muối của vùng Tây Bắc. Chiến dịch Đông Xuân 1953 - 1954 bước vào giai đoạn then chốt. Tại mặt trận Mường Pồn (Điện Biên), Đại đội 818 thuộc Trung đoàn 437 nhận nhiệm vụ chặn đánh binh đoàn cơ động địch, giữ vững mạch máu giao thông cho đại quân tiến vào lòng chảo Điện Biên Phủ.
Bế Văn Đàn—người chiến sĩ 22 tuổi dân tộc Tày, quê hương Cao Bằng—vốn là một liên lạc viên mưu trí, dũng cảm. Chiều ngày 12 tháng 12 năm 1953, chiến sự bùng nổ dữ dội. Địch huy động pháo binh cùng hàng trăm quân Âu - Phi có máy bay yểm trợ, càn quét điên cuồng vào trận địa của ta. Đại đội bị tổn thất nặng nề, dốc Mường Pồn ngập trong khói súng đỏ quạch và mùi thuốc nổ khét lẹt.
Trong vòm hầm hào sạt lở, khẩu trung liên của đồng đội Chu Văn Pù là hỏa lực chủ lực còn lại để cản bước tiến tràn ngập của kẻ thù. Nhưng địa hình sạt lở nặng, không có điểm tựa, súng cứ bắn được vài viên lại bị nẩy nghiêng, đạn đi chệch hướng trong khi quân địch đã tràn lên sát mép hầm.
"Để tôi!" – Bế Văn Đàn nhổm dậy giữa làn đạn xối xả.
Không một giây chần chừ, anh lao đến bên Chu Văn Pù, hai tay gìm chặt hai chân giá súng, đặt thân mình lên gờ hầm hào rồi ghì chặt bao lót gối vào hai vai. Anh ngoảnh lại, ánh mắt rực sáng lên một khí tiết sắt đá, gầm lên giữa tiếng pháo nổ xé tai:
Chùm ảnh tư liệu

Ảnh tư liệu của bài viết.
— "Kẻ thù trước mặt, đồng chí bắn đi! Vì Đảng, vì dân, sinh mạng tôi không tiếc!"
Chu Văn Pù bàng hoàng, nước mắt hòa lẫn bụi đất trên má. Nhưng trước sự quả cảm vô song của người đồng đội, Pù nghiến chặt răng, siết cò. Cơn mưa đạn từ khẩu trung liên đặt trên vai Bế Văn Đàn quật ngã từng lớp quân địch đang tràn lên dốc. Lực đẩy dữ dội của khẩu súng giật liên hồi vào hai vai, nhưng Bế Văn Đàn vẫn đứng vững như một cột gỗ lim giữa đại ngàn Tây Bắc.
Anh bị thương lần thứ nhất, rồi lần thứ hai. Máu đỏ đẫm thẫm chiếc áo trấn thủ, nhưng anh vẫn cắn răng gìm chặt giá súng cho đến khi loạt đạn cuối cùng đập tan cuộc tấn công của địch, giữ vững trận địa Mường Pồn. Bế Văn Đàn trút hơi thở cuối cùng khi trên vai vẫn còn hằn sâu vết chân súng.
Chiến trường Mường Pồn hôm nay đã ngợp màu xanh của lúa và ngô. Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Bế Văn Đàn ngã xuống khi tuổi đời mới tròn 22, nhưng hình ảnh người con núi rừng Cao Bằng dùng thân mình làm giá súng vẫn còn đứng đó—một tấm thân đồng trụ kiên trung, một nốt trầm hùng vĩ nhất trong bản hợp xướng của thời hoa lửa Điện Biên.



