BẾ VĂN ĐÀN: BỜ VAI SẮT THẠCH CHẶN ĐỨNG QUÂN THÙ
Bế Văn Đàn, người con của núi rừng Cao Bằng, đã viết nên một huyền thoại bằng chính xương máu và nỗi đau thể xác tột cùng của mình.
BẾ VĂN ĐÀN: BỜ VAI SẮT THẠCH CHẶN ĐỨNG QUÂN THÙ
Chiến dịch Đông Xuân 1953-1954, khúc dạo đầu cho bản giao hưởng Điện Biên Phủ, đã chứng kiến những tấm gương hy sinh làm rúng động lòng người. Tại mặt trận Mường Pồn, nơi tiếng súng chưa bao giờ ngơi nghỉ, Bế Văn Đàn, người con của núi rừng Cao Bằng, đã viết nên một huyền thoại bằng chính xương máu và nỗi đau thể xác tột cùng của mình.
Trận đánh diễn ra ác liệt, quân địch phản kích điên cuồng hòng chiếm lại cứ điểm. Tình thế nguy cấp, khẩu trung liên của đồng đội Chu Văn Pù không thể phát huy hỏa lực vì không có chỗ đặt súng vững chắc, đạn bắn đi không trúng đích. Giữa làn mưa bom bão đạn, Bế Văn Đàn đã lao tới, hai tay ghì chặt hai chân súng lên vai mình và hét lớn: "Kẻ thù trước mặt, đồng chí có thương tôi thì bắn chết chúng nó đi!".
Khẩu súng máy rung lên bần bật trên vai người chiến sĩ. Da thịt nát tan, máu tuôn xối xả, nhưng đôi chân anh vẫn đứng vững như bàn thạch, đôi tay anh vẫn ghì chặt không buông. Thân xác anh đã hóa thành giá súng, thành bệ phóng cho hỏa lực quân ta quật ngã quân thù. Bế Văn Đàn ngã xuống, nhưng dáng đứng của anh – dáng đứng "lấy thân làm giá súng" – đã trở thành tượng đài vĩnh cửu của tình đồng đội và ý chí quyết chiến quyết thắng, nhắc nhở mai sau về sự hy sinh vô bờ bến của người lính Cụ Hồ.



