Bế Văn Đàn cõng bạn qua đèo
Chiều xuống trên vùng núi. Đơn vị vừa kết thúc một chặng hành quân dài. Con đường phía trước còn phải vượt qua một con đèo quanh co. Những người lính trẻ đã thấm mệt.

Chiều xuống trên vùng núi.
Đơn vị vừa kết thúc một chặng hành quân dài. Con đường phía trước còn phải vượt qua một con đèo quanh co.
Những người lính trẻ đã thấm mệt.
Trong đội hình có một chiến sĩ bị đau chân, bước đi mỗi lúc một khó khăn.
Anh cố gắng nói:
– Các cậu cứ đi trước. Tôi sẽ theo sau.
Bế Văn Đàn quay lại:
– Không được. Đơn vị đi cùng nhau.
Trên con dốc
Người chiến sĩ thử bước thêm vài bước.
Nhưng rồi anh phải dừng lại.
Bế Văn Đàn nhìn bạn:
– Lên đây, tôi cõng.
Người kia lắc đầu:
– Ba lô của cậu đã nặng rồi.
– Cứ lên.
– Tôi sợ làm cậu mệt.
Đàn cười:
– Đường còn dài, nhưng hai người cùng đi thì sẽ đến.
Người bạn đành nghe lời.
Bước chân qua đèo
Bế Văn Đàn cõng bạn trên lưng, chậm rãi bước lên con dốc.
Đường núi gập ghềnh.
Ba lô vẫn nặng.
Mồ hôi thấm ướt vai áo.
Người phía sau nói:
– Đặt tôi xuống nghỉ một chút.
Đàn đáp:
– Khi nào tôi cần nghỉ, tôi sẽ nói.
Anh tiếp tục bước.
Phía trước, một người trong tiểu đội quay lại nhìn.
Thấy Đàn đang cõng bạn, anh liền chạy đến:
– Để tôi thay.
Đàn gật đầu.
– Được. Chúng ta thay nhau.
Không ai bị bỏ lại
Thế là trên con đèo hôm ấy, người này đỡ người kia.
Khi Đàn mệt, đồng đội thay anh.
Khi người khác cần giúp, cả tiểu đội lại cùng hỗ trợ.
Chẳng bao lâu, họ cũng vượt qua được đoạn dốc khó nhất.
Người chiến sĩ được cõng nhìn lại con đường vừa đi qua:
– Nếu không có các cậu, chắc tôi không theo kịp.
Đàn đáp:
– Đừng nghĩ thế. Hôm nay cậu cần chúng tôi, ngày mai có thể chúng tôi cần cậu.
Người bạn im lặng rồi gật đầu.
Bên kia đèo
Khi đến nơi nghỉ, mọi người đặt ba lô xuống.
Người chiến sĩ ấy được chăm sóc để hồi phục.
Bế Văn Đàn ngồi bên bếp lửa, đôi vai đã mỏi sau chặng đường.
Người bạn đến bên cạnh:
– Cảm ơn cậu.
Đàn cười:
– Có gì đâu.
– Với tôi, nhiều lắm.
Đàn nhìn những người đồng đội đang quây quần:
– Cùng một đơn vị thì phải vậy.
Câu chuyện về một người lính cõng đồng đội qua đèo, dù chỉ là một hình ảnh tái hiện, gợi lên một phẩm chất rất đẹp của người lính cách mạng:
Không để đồng đội đơn độc trước khó khăn.
Con đèo có thể cao.
Đường có thể dài.
Sức người có thể có giới hạn.
Nhưng khi biết chia sẻ và thay nhau gánh vác, những người lính trẻ có thể cùng nhau vượt qua những chặng đường tưởng như rất khó.
Và đôi khi, điều làm người ta nhớ nhất sau một chuyến hành quân không phải là con đèo cao bao nhiêu, mà là bàn tay và đôi vai của đồng đội đã giúp mình đi qua.


