Người có công giúp đỡ cách mạng

BẾ VĂN ĐÀN – ĐÔI VAI LÀM GIÁ SÚNG

Bế Văn Đàn: Đôi vai huyền thoại và ký ức Mường Pồn

Cao Bằng17/08/2026xã Tân Minh (xã Tân Minh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân chứng kể lại: Ông Trương Xuân Bái – đồng đội của Bế Văn Đàn

Tháng 12 năm 1953, giữa những ngày cuối năm rét buốt của chiến trường Đông Dương, tại Mường Pồn, một người lính trẻ dân tộc Tày đã có một hành động mà nhiều thập kỷ sau vẫn được nhắc đến như biểu tượng của tinh thần đồng đội và sự hy sinh quên mình. Người lính ấy là Bế Văn Đàn, sinh năm 1931, quê ở Cao Bằng. Anh xuất thân từ một gia đình nghèo, mồ côi mẹ từ sớm và từng phải đi ở trước khi tham gia cách mạng. Năm 17 tuổi, Bế Văn Đàn xung phong vào bộ đội. Tuổi đời còn rất trẻ nhưng anh đã nhanh chóng trưởng thành qua những năm tháng chiến đấu.

Trong ký ức của những người từng sống và chiến đấu cùng Bế Văn Đàn, anh là một người giản dị, chịu khó và luôn sẵn sàng nhận những nhiệm vụ khó khăn. Ông Trương Xuân Bái, một người đồng đội từng chiến đấu cùng anh, sau này kể lại rằng những người lính khi ấy chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Họ không có những trang thiết bị hiện đại, không có những phương tiện bảo đảm đầy đủ, nhưng có một thứ rất mạnh mẽ: tinh thần đồng đội và ý chí không chịu khuất phục.

Trong một trận chiến tại Mường Pồn, đơn vị của Bế Văn Đàn gặp tình huống đặc biệt nguy hiểm. Hỏa lực của đối phương bắn dữ dội khiến đội hình bị tổn thất. Khẩu trung liên của đồng đội Chu Văn Pù không thể phát huy hiệu quả vì không có chỗ đặt súng. Trong khoảnh khắc quyết định ấy, Bế Văn Đàn không suy nghĩ lâu. Anh chạy đến, lấy vai và thân mình làm điểm tựa cho khẩu súng.

Đó là một quyết định mà người bình thường khó có thể hình dung. Bản thân anh biết rằng đứng giữa làn đạn như vậy đồng nghĩa với việc đối diện trực tiếp với hiểm nguy. Nhưng phía trước là đồng đội, là nhiệm vụ và là trận địa cần giữ. Anh yêu cầu đồng đội tiếp tục nổ súng. Khẩu trung liên được đặt lên vai anh và tiếp tục hướng về phía quân địch.

Những viên đạn của đối phương tiếp tục trút xuống. Bế Văn Đàn bị thương nhưng vẫn cố giữ vững vị trí. Anh đã hy sinh khi đôi vai vẫn làm điểm tựa cho khẩu súng của đồng đội.

Nhiều năm sau chiến tranh, câu chuyện ấy vẫn được nhắc lại không chỉ như một chiến công quân sự, mà như một câu chuyện về tình đồng chí. Bế Văn Đàn còn rất trẻ khi hy sinh. Anh chưa kịp sống một cuộc đời bình thường, chưa có cơ hội trở về quê hương, lập gia đình hay nhìn thấy đất nước hòa bình. Nhưng sự hy sinh của anh đã trở thành một phần ký ức không thể phai mờ của thế hệ Điện Biên.

Điều đáng nhớ nhất trong câu chuyện về Bế Văn Đàn có lẽ không chỉ là hành động lấy thân mình làm giá súng. Đó còn là câu hỏi mà lịch sử đặt ra cho thế hệ hôm nay: khi đất nước cần, mỗi người có thể làm gì cho cộng đồng?

Chiến tranh đã lùi xa, những khẩu súng năm xưa đã im tiếng. Nhưng tinh thần sống vì đồng đội, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng mà Bế Văn Đàn để lại vẫn còn nguyên giá trị.

Đó chính là câu chuyện về một người lính trẻ đã dùng chính đôi vai của mình để giữ vững trận địa và dùng tuổi xuân của mình để viết nên một trang sử không bao giờ cũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn