BẾ VĂN ĐÀN – "GIÁ SÚNG BẰNG VAI" VÀ BÀI HỌC VỀ LÝ TƯỞNG CỦA THẾ HỆ TRẺ
Trong những trang sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp trường kỳ đã tạc nên chân dung của biết bao anh hùng, liệt sĩ. Họ là những người con ưu tú đã dâng hiến tuổi thanh xuân cho độc lập tự do. Giữa muôn vàn tấm gương sáng chói ấy, hình ảnh Anh hùng Bế Văn Đàn hiện lên như một biểu tượng bất tử về lòng quả cảm và sự hy sinh phi thường, một người con của núi rừng đã hóa thân thành "giá súng sống" giữa làn mưa bom bão đạn
Bế Văn Đàn sinh năm 1931, là người dân tộc Tày, sinh trưởng trong một gia đình nghèo có truyền thống cách mạng tại vùng đất Cao Bằng. Lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, trái tim người thanh niên ấy sớm bùng cháy ngọn lửa yêu nước nồng nàn. Năm 17 tuổi, anh hăng hái gia nhập quân đội, mang theo ý chí sắt đá của một người con núi rừng quyết tâm đánh đuổi giặc ngoại xâm.
Ký ức về anh gắn liền với những ngày đông giá rét của chiến dịch Đông Xuân 1953 – 1954. Trong trận đánh ác liệt tại Mường Pồn, đơn vị của Bế Văn Đàn bị địch bao vây tứ phía. Cuộc chiến diễn ra vô cùng cam go khi lực lượng ta mỏng, còn địch lại có hỏa lực mạnh. Giữa lúc chiến sự căng thẳng nhất, khẩu súng máy của đồng chí Chu Văn Pù không thể phát hỏa vì giá súng bị hỏng. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, nếu hỏa lực không kịp thời chặn đứng bước tiến của quân thù, cả đơn vị sẽ rơi vào nguy hiểm.
Không một chút do dự, Bế Văn Đàn đã lao đến, nhấc hai chân khẩu súng máy đặt lên vai mình và hô lớn: "Bắn! Hãy bắn thẳng vào quân thù!". Đồng đội của anh, chiến sĩ Chu Văn Pù, đã sững sờ và chần chừ khi thấy đôi vai gầy của người anh em làm điểm tựa cho sức giật nghìn cân của khẩu súng. Nhưng trước ánh mắt kiên định và mệnh lệnh thép của Bế Văn Đàn, anh Pù đã siết cò.
Mỗi viên đạn thoát ra là một lần cơ thể Bế Văn Đàn bị rung lên bần bật, máu từ những vết thương cũ và mới thấm đẫm vai áo, chảy dài xuống ngực. Nhưng anh vẫn đứng vững như một pho tượng đồng, bất chấp nỗi đau xé da xé thịt để giữ cho nòng súng luôn hướng về phía giặc. Anh đã hy sinh khi trận đánh vừa kết thúc, nhưng tư thế hiên ngang ấy đã trở thành một huyền thoại, một câu chuyện xúc động về tình đồng đội và sự tận hiến cho Tổ quốc.
Sự hy sinh của Bế Văn Đàn không chỉ là một hành động dũng cảm trong chiến đấu, mà đó còn là biểu hiện cao đẹp nhất của "tình người trong chiến tranh". Đó là sự thấu hiểu, sẻ chia cái chết để đổi lấy sự sống cho đồng đội, là niềm tin tuyệt đối vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc. Hình ảnh anh lấy thân mình làm giá súng đã truyền lửa cho hàng triệu thanh niên xung phong, hàng vạn chiến sĩ trên khắp các mặt trận, tạo nên sức mạnh vô song để làm nên một Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".
Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, chúng ta được sống trong hòa bình, độc lập, nhưng tên tuổi của Bế Văn Đàn vẫn luôn sống mãi trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Những câu chuyện kể của cha ông về người anh hùng lấy thân mình làm giá súng vẫn vang vọng như một lời nhắc nhở về lòng biết ơn. Anh chính là tấm gương sáng để thế hệ trẻ hôm nay học tập, để chúng ta hiểu rằng: tự do không bao giờ là miễn phí, nó được đổi bằng xương máu và trái tim của những con người vĩ đại như anh.
Bế Văn Đàn đã ngã xuống, nhưng đôi vai ấy đã nâng cả một khát vọng độc lập, đưa dân tộc bước sang trang sử mới. Anh không chỉ là một người lính, anh là một bài ca bất tận về chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.



