Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bế Văn Đàn giữ vững đường tiếp tế

Những ngày cuối năm 1953, chiến trường Tây Bắc bước vào giai đoạn đặc biệt căng thẳng. Từ nhiều hướng, bộ đội và dân công liên tục vận chuyển lương thực, đạn dược, thuốc men về phía trước. Giữ cho đường tiếp tế thông suốt trở thành một nhiệm vụ rất quan trọng. Trong đơn vị của Bế Văn Đàn, ai cũng hiểu rằng phía trước có thể chiến đấu quyết liệt, nhưng nếu phía sau bị gián đoạn thì bộ đội ở tuyến đầu sẽ gặp nhiều khó khăn. Một buổi chiều, sau cơn mưa rừng, con đường tiếp tế trở nên lầy lội. Đất bùn bám chặt vào dép, nhiều đoạn trơn trượt đến mức người đi phải bám vào cây mới giữ được thăng bằng.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bế Văn Đàn giữ vững đường tiếp tế

Những ngày cuối năm 1953, chiến trường Tây Bắc bước vào giai đoạn đặc biệt căng thẳng. Từ nhiều hướng, bộ đội và dân công liên tục vận chuyển lương thực, đạn dược, thuốc men về phía trước. Giữ cho đường tiếp tế thông suốt trở thành một nhiệm vụ rất quan trọng.

Trong đơn vị của Bế Văn Đàn, ai cũng hiểu rằng phía trước có thể chiến đấu quyết liệt, nhưng nếu phía sau bị gián đoạn thì bộ đội ở tuyến đầu sẽ gặp nhiều khó khăn.

Một buổi chiều, sau cơn mưa rừng, con đường tiếp tế trở nên lầy lội. Đất bùn bám chặt vào dép, nhiều đoạn trơn trượt đến mức người đi phải bám vào cây mới giữ được thăng bằng.

Người cán bộ phụ trách nói:

– Đêm nay phải đưa được số đạn này lên phía trước.

Mọi người nhìn những hòm đạn được xếp bên đường.

Bế Văn Đàn bước lên:

– Tôi đi chuyến đầu.

Một đồng đội hỏi:

– Đường khó thế này, có cần chờ sáng không?

Anh lắc đầu:

– Phía trước đang cần. Chậm thì anh em thiếu đạn.

Không ai nói thêm.

Những chiếc gùi được buộc chắc. Đoàn người bắt đầu lên đường khi trời vừa tối.

Rừng Tây Bắc ban đêm lạnh và ẩm. Sương phủ kín lối đi. Mỗi người chỉ nhìn thấy bóng đồng đội ngay phía trước.

Tiếng bước chân lẫn với tiếng nước chảy từ sườn núi xuống.

Đến một đoạn dốc, một chiến sĩ bị trượt chân. Chiếc gùi nghiêng mạnh sang một bên.

Bế Văn Đàn quay lại ngay:

– Giữ lấy!

Anh cùng mấy người khác đỡ chiếc gùi, buộc lại dây rồi mới tiếp tục đi.

Người chiến sĩ thở dốc:

– Cảm ơn anh.

Bế Văn Đàn cười:

– Đạn đến nơi mới là cảm ơn nhau.

Cả nhóm tiếp tục bước.

Đường càng lên cao càng khó đi. Có đoạn phải đi từng người một qua mép vực. Có đoạn nước mưa chảy thành dòng ngay trên lối mòn.

Mồ hôi hòa với nước mưa chảy xuống mặt.

Nhưng không ai bỏ hàng.

Nửa đêm, đoàn mới đến điểm giao nhận.

Những hòm đạn được chuyển nhanh xuống giao thông hào.

Một chiến sĩ ở phía trước nhận hàng, nắm chặt tay Bế Văn Đàn:

– Anh em chờ mãi.

Anh chỉ đáp:

– Còn chuyến nữa.

Rồi quay xuống đường cũ.

Người đồng đội đi bên cạnh nhìn anh:

– Cậu không mệt à?

Bế Văn Đàn cười:

– Mệt chứ. Nhưng nghĩ đến anh em phía trước thì lại đi được.

Đêm ấy, họ đi ba chuyến.

Đến chuyến cuối cùng, trời bắt đầu hửng sáng. Sương mỏng bay ngang những triền núi.

Bế Văn Đàn ngồi xuống bên đường, đôi vai đau nhức vì gùi nặng.

Một đồng đội đưa cho anh bi đông nước:

– Uống đi.

Anh uống một ngụm rồi hỏi:

– Hàng lên đủ chưa?

– Đủ rồi.

Nghe vậy, anh mới thở phào.

Những ngày sau đó, đường tiếp tế vẫn liên tục bị mưa và địa hình hiểm trở thử thách. Có lúc cây đổ chắn đường, có lúc đất đá sạt xuống, có lúc đoàn vận chuyển phải dừng lại vì nguy hiểm.

Mỗi lần như vậy, Bế Văn Đàn thường là một trong những người xung phong đi trước kiểm tra đường.

Một chiến sĩ trẻ hỏi anh:

– Sao anh lúc nào cũng nhận việc khó?

Anh đáp rất giản dị:

– Đường thông thì cả đơn vị đi được.

Câu nói ấy khiến người lính trẻ nhớ mãi.

Trong những ngày chiến đấu ác liệt, người ta thường nhắc nhiều đến trận địa phía trước. Nhưng những con đường tiếp tế phía sau cũng là nơi diễn ra biết bao gian khổ âm thầm.

Ở đó có những người lính đi trong mưa đêm.

Có những bàn tay giữ chặt dây gùi.

Có những đôi vai mang nặng đạn dược.

Và có những con người chỉ nghĩ đến việc làm sao để hàng đến nơi đúng lúc.

Bế Văn Đàn là một trong những người lính như thế.

Trước khi trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm trong chiến đấu, anh đã sống như một người đồng đội tận tụy trong những công việc bình dị nhưng rất quan trọng.

Anh không coi việc giữ đường tiếp tế là nhiệm vụ nhỏ.

Bởi anh hiểu rằng phía trước, những người đang chiến đấu cần từng viên đạn, từng khẩu phần lương thực, từng chuyến hàng vượt núi.

Nhiều năm sau, khi nhắc về Bế Văn Đàn, đồng đội không chỉ nhớ đến khoảnh khắc anh dũng trong trận đánh.

Họ còn nhớ những đêm mưa trên đường tiếp tế, nơi người lính Tày quê Cao Bằng lặng lẽ gùi đạn, đỡ đồng đội và luôn hỏi một câu quen thuộc:

– Hàng đã lên đủ chưa?

Giữa núi rừng Tây Bắc, con đường tiếp tế năm ấy đã thấm mồ hôi của biết bao người.

Và trong ký ức của đồng đội, Bế Văn Đàn không chỉ là người chiến sĩ dũng cảm nơi trận địa, mà còn là người luôn cố giữ cho con đường ra phía trước không bao giờ bị đứt đoạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn