Bài viết

Bế Văn Đàn – Khi một con người lặng lẽ trở thành “giá súng” của lịch sử\

Đà Nẵng07/05/2026Nguyễn Lê Hoàn (Trường THPT Thái Phiên)9 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bế Văn Đàn – Khi một con người lặng lẽ trở thành “giá súng” của lịch sử\

Trong những trang sử được viết bằng máu và lửa, không phải mọi anh hùng đều hiện diện như những tượng đài lớn lao ngay từ đầu. Có những con người chỉ xuất hiện trong một khoảnh khắc rất ngắn – một khoảnh khắc đủ để làm thay đổi cục diện, rồi lặng lẽ lui vào phía sau của lịch sử. Nhưng chính những khoảnh khắc ấy lại là điểm tựa cho những bước tiến lớn của cả dân tộc. Bế Văn Đàn là một con người như vậy: không ồn ào, không phô trương, nhưng hành động của anh đã trở thành một “giá súng” đúng nghĩa – một điểm tựa để chiến thắng được hình thành.

Sinh năm 1931 tại Cao Bằng – vùng đất địa đầu Tổ quốc, nơi thiên nhiên khắc nghiệt nhưng con người luôn bền bỉ – Bế Văn Đàn lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn, nơi cái nghèo và những biến động của thời cuộc đã sớm hun đúc trong anh ý chí kiên cường. Khi tham gia quân đội trong những năm kháng chiến chống Pháp, anh không phải là một người chỉ huy, cũng không phải là một nhân vật nổi bật trong đội hình. Anh chỉ là một chiến sĩ – một phần nhỏ trong một tập thể lớn đang gồng mình trước thử thách của lịch sử.

Nhưng lịch sử, như vẫn thường xảy ra, không được quyết định bởi vai trò, mà bởi khoảnh khắc.

Trong một trận chiến ác liệt, khi đơn vị của anh phải đối mặt với hỏa lực mạnh từ phía địch, khẩu súng máy của ta rơi vào tình thế không thể tiếp tục chiến đấu vì thiếu điểm tựa. Trong hoàn cảnh ấy, mọi phương án đều trở nên hạn chế. Và rồi, trong một quyết định không có trong bất kỳ giáo trình quân sự nào, Bế Văn Đàn đã quỳ xuống, dùng chính cơ thể mình làm giá đỡ cho khẩu súng, để đồng đội có thể tiếp tục nhả đạn về phía kẻ thù.

Đó không chỉ là một hành động cảm tử. Đó là một hành động mang tính “vượt qua giới hạn sinh tồn”. Trong sinh học, bản năng bảo vệ cơ thể và tránh tổn thương là một trong những cơ chế căn bản nhất của con người. Nhưng trong những hoàn cảnh đặc biệt, khi ý thức về tập thể và mục tiêu chung trở nên mạnh mẽ hơn cả bản năng cá nhân, con người có thể lựa chọn đi ngược lại điều tưởng như không thể. Bế Văn Đàn đã không hành động như một cá thể đang tìm cách tự vệ; anh hành động như một phần của một tổng thể đang tìm cách tồn tại và chiến thắng. Khoảnh khắc cơ thể anh trở thành điểm tựa cho khẩu súng không chỉ giúp duy trì hỏa lực, mà còn giữ vững nhịp tiến công của cả đơn vị. Một vị trí được giữ, một đợt tiến công không bị gián đoạn, một mắt xích trong thế trận không bị đứt gãy. Và từ những yếu tố tưởng chừng rất nhỏ ấy, toàn bộ cục diện dần được bảo toàn và phát triển. Trong lý thuyết hệ thống, đó có thể được xem như một “điểm ổn định tạm thời” – nơi mà một yếu tố đơn lẻ, đúng lúc, có thể giữ cho toàn bộ cấu trúc không sụp đổ.

Nhưng điều khiến Bế Văn Đàn trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở tác động chiến thuật. Điều sâu sắc hơn nằm ở ý nghĩa nhân văn của hành động ấy. Anh không hành động để trở thành biểu tượng; anh hành động vì trong khoảnh khắc ấy, không có lựa chọn nào khác phù hợp hơn với những giá trị mà anh tin tưởng. Đó là dạng hành động mà triết học đạo đức gọi là “sự tất yếu nội tại” – khi con người hành động không phải vì bị ép buộc, mà vì họ không thể lựa chọn khác mà vẫn giữ được chính mình.

Sau chiến tranh, tên anh được ghi nhận trong những trang sử, trong những bài học, trong ký ức của nhiều thế hệ. Nhưng cũng như nhiều con người khác đã hi sinh trong những năm tháng ấy, sự hiện diện của anh vẫn mang một nét lặng lẽ. Có lẽ bởi vì hành động của anh gắn liền với một khoảnh khắc rất cụ thể – một khoảnh khắc không kéo dài, nhưng đủ để in dấu vĩnh viễn. Và cũng chính vì thế, nó mang một vẻ đẹp đặc biệt: vẻ đẹp của sự hi sinh không cần được chứng kiến, không cần được tán dương ngay tức thì.

Ngày nay, khi nhìn lại những năm tháng chiến tranh, chúng ta thường nhớ đến những chiến thắng lớn, những bước ngoặt mang tầm vóc lịch sử. Nhưng lịch sử không chỉ được tạo nên bởi những quyết định ở tầm vĩ mô. Nó còn được giữ vững bởi những con người ở tuyến đầu – những người sẵn sàng trở thành điểm tựa, để người khác tiếp tục tiến lên.

Bế Văn Đàn là một “giá súng” như thế. Một giá súng được dựng lên bằng chính sinh mệnh con người. Và một khi đã trở thành điểm tựa cho lịch sử, nó sẽ không bao giờ biến mất – bởi phía trên nó là cả một hành trình mà dân tộc đã tiếp tục, đi qua và đi tới tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn