Anh hùng Lực lượng vũ trang

BẾ VĂN ĐÀN KHI THÂN MÌNH HÓA THÀNH GIÁ SÚNG BẤT TỬ

BẾ VĂN ĐÀN KHI THÂN MÌNH HÓA THÀNH GIÁ SÚNG BẤT TỬ

Quảng Ngãi14/01/2026Nguyễn Thị Bích Thoa (Liên Đội trường tiểu học Nghĩa Thuận)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BẾ VĂN ĐÀN KHI THÂN MÌNH HÓA THÀNH GIÁ SÚNG BẤT TỬ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp trường kỳ, có những sự hy sinh đã trở thành huyền thoại, làm lay động hàng triệu trái tim. Câu chuyện về anh hùng Bế Văn Đàn – người chiến sĩ người dân tộc Tày với đôi vai đã đi vào thơ ca và lịch sử – chính là một minh chứng hùng hồn cho câu nói: "Quân đội ta trung với Đảng, hiếu với dân, nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua".

Anh đến với Cách mạng mang theo sự chất phác, thật thà của người con núi rừng Cao Bằng. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài hiền lành ấy là một ý chí sắt đá và một lòng yêu nước nồng nàn. Đỉnh cao của ý chí ấy chính là trận đánh lịch sử tại Mường Pồn vào cuối năm 1953, trong chiến dịch Đông Xuân 1953 - 1954.

Khoảnh khắc đôi vai hóa thành đồng chí. Trận chiến diễn ra vô cùng khốc liệt, quân địch tập trung hỏa lực mạnh hòng nghiền nát đơn vị của anh. Giữa lúc chiến sự đang ở giai đoạn căng thẳng nhất, khẩu súng trung liên của đồng đội anh không thể phát huy tác dụng vì không có chỗ đặt súng, trong khi quân địch đang phản công dữ dội.

Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, anh Bế Văn Đàn đã thực hiện một hành động phi thường: Anh lao đến, nhấc hai chân súng đặt lên vai mình và hô lớn: "Bắn đi! Trả thù cho đồng đội!".

Lúc bấy giờ, anh đã bị thương, máu thấm đẫm vai áo, nhưng anh vẫn đứng vững như một cột đồng, giữ cho nòng súng không rung chuyển. Tiếng súng trung liên nhả đạn rền vang từ chính đôi vai của anh đã quét sạch quân thù, tạo điều kiện cho đơn vị xông lên giành chiến thắng. Anh đã hy sinh khi đôi vai vẫn còn vẹn nguyên tư thế làm giá súng, để lại một hình ảnh đẹp đến ngỡ ngàng và bi tráng giữa núi rừng Tây Bắc.

Viết tiếp câu chuyện về sự tận hiến. Câu chuyện của Bế Văn Đàn không chỉ là bài học về lòng dũng cảm, mà còn là bài học về tinh thần đồng đội. Anh không chỉ đưa đôi vai cho đồng đội đặt súng, mà anh đã đưa cả sự sống của mình làm điểm tựa cho chiến thắng của tập thể.

Hôm nay, trong cuộc sống thời bình, "đôi vai" của thanh niên chúng ta không còn phải đỡ nòng súng nóng hổi đạn lạc, nhưng chúng ta cần "đôi vai" biết sẻ chia. Đó là đôi vai gánh vác trách nhiệm với gia đình, đôi vai tình nguyện giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh, và đôi vai vững vàng để gánh vác tương lai của đất nước.

Viết tiếp câu chuyện của anh Bế Văn Đàn, chúng ta học cách đặt lợi ích của tập thể lên trên cá nhân, học cách trở thành "điểm tựa" cho bạn bè, đồng nghiệp và cộng đồng. Mỗi khi đối mặt với khó khăn, hãy nhớ về đôi vai của anh tại Mường Pồn năm xưa để thấy rằng: Không có trở ngại nào là không thể vượt qua nếu ta có đủ tình yêu và sự hy sinh.

Anh Bế Văn Đàn đã hóa thân vào đất mẹ, nhưng đôi vai huyền thoại của anh vẫn mãi là một "giá súng" vững chãi trong tâm thức của tuổi trẻ Việt Nam, nhắc nhở chúng ta về một thời hoa lửa oanh liệt và hào hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn