BẾ VĂN ĐÀN – KHI THÂN NGƯỜI HÓA ĐIỂM TỰA CHO LỊCH SỬ
Tác giả: Lường Đinh Anh Tuệ
Đơn vị: VMBD K24A, Trường Đại học Công nghệ thông tin & Truyền thông Thái Nguyên
*LỜI NÓI ĐẦU
Có những cái chết đã hóa thành bất tử, có những thân hình đã tạc vào dáng đứng non sông. Nếu anh hùng Bế Văn Đàn là "giá súng bằng thịt xương" thì Phan Đình Giót chính là "bức tường thép" chặn đứng dòng thác đạn của kẻ thù.
Là một sinh viên lớn lên khi đất nước đã thay màu áo mới, em viết bài này không chỉ để kể lại một tấm gương anh hùng, mà để tự trả lời cho câu hỏi: “Điều gì đã khiến một người thanh niên bình dị có thể chiến thắng nỗi sợ hãi bản năng để lao vào họng súng?”. Qua câu chuyện về anh hùng Phan Đình Giót trong chiến dịch Điện Biên Phủ, em hy vọng khơi dậy niềm tự hào và ý thức trách nhiệm trong mỗi bạn trẻ về giá trị của hai chữ "Độc lập".
I. Từ vùng đất lúa Cẩm Xuyên đến khát vọng giải phóng
Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại Cẩm Quan, Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Sinh ra trong một gia đình nghèo khổ, tuổi thơ của anh là những ngày dài đi ở đượm mồ hôi và nước mắt. Chính cái nghèo và nỗi nhục của thân phận nô lệ dưới ách thực dân đã hun đúc nên một ý chí sắt đá.
Anh không đến với cách mạng bằng lý thuyết cao siêu, mà bằng tình yêu thương gia đình, xóm làng và khát khao cháy bỏng về một ngày mai không còn cảnh "người bóc lột người". Năm 1950, người con xứ Nghệ ấy đã lên đường nhập ngũ, mang theo sự chất phác của người nông dân và lòng quả cảm của một chiến sĩ cộng sản.
II. Lửa thử vàng: Những bước chân không mỏi trên chiến trường
Trong suốt cuộc đời binh nghiệp ngắn ngủi nhưng rực rỡ, Phan Đình Giót đã tham gia nhiều chiến dịch lớn: Trung Du, Hòa Bình, Tây Bắc. Ở đâu anh cũng thể hiện tinh thần "nhường cơm sẻ áo" cho đồng đội và sự mưu trí, dũng cảm trong tác chiến.
Anh không phải là người sinh ra để làm anh hùng, anh là người được rèn luyện trong lửa đạn để trở thành anh hùng. Sự trưởng thành của anh gắn liền với những đêm hành quân băng rừng lội suối, những lần chiếm lĩnh cao điểm đầy cam go, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sương sớm.
III. Đêm lịch sử ở Him Lam: Khi trái tim át tiếng bom rơi
Ngày 13 tháng 3 năm 1954 – trận mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ tấn công vào trung tâm đề kháng Him Lam. Pháo đài của địch được xây dựng kiên cố với tầng tầng lớp lớp rào gai và hỏa lực dày đặc.
Đơn vị của Phan Đình Giót gặp khó khăn lớn khi một hỏa điểm (lỗ châu mai) của địch khạc đạn liên hồi, găm chặt bước tiến của quân ta. Đồng đội ngã xuống, khói súng mù mịt. Trong giây phút nghẹt thở ấy, mặc dù đã bị thương nhiều chỗ, Phan Đình Giót vẫn dồn hết sức bình sinh, lách qua làn đạn, tiếp cận họng súng kẻ thù.
IV. Khoảnh khắc hóa thân thành bất tử
Khi mọi con mắt của đồng đội đang đổ dồn về phía hỏa điểm hung bạo ấy, Phan Đình Giót đã làm một việc chấn động lịch sử. Anh dùng hết sức tàn, nâng người lên và áp lồng ngực mình vào lỗ châu mai.
"Bắn đi! Diệt sạch quân thù!" - Đó là mệnh lệnh không lời tỏa ra từ một ý chí thép.
Tiếng súng địch câm bặt. Lồng ngực của người chiến sĩ đã trở thành tấm lá chắn, chặn đứng dòng đạn để đồng đội xông lên tiêu diệt cứ điểm. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới ngoài 30, nhưng tư thế của anh lúc ấy là tư thế của một người chiến thắng hoàn toàn trước cái chết.
V. Di sản của lòng quả cảm và trách nhiệm người trẻ
Hành động của Phan Đình Giót không phải là phút bốc đồng, đó là sự lựa chọn của một nhân cách lớn. Anh đã lấy thân mình làm gạch đá xây nên đài chiến thắng của dân tộc.
Đối với thế hệ sinh viên chúng em hôm nay, lỗ châu mai năm xưa có lẽ đã xanh cỏ, nhưng những "lỗ châu mai" của thời đại mới – đó là nghèo nàn, lạc hậu, là sự thờ ơ và ích kỷ – vẫn đang hiện hữu. Phan Đình Giót dạy chúng em rằng: Khi ta có một lý tưởng đủ lớn, ta sẽ tìm thấy sức mạnh để vượt qua mọi giới hạn của bản thân.
VI. Kết luận: Thân người ngã xuống, lý tưởng sống mãi
Chiến tranh đã lùi xa hơn 70 năm, nhưng âm hưởng của trận Điện Biên Phủ vẫn còn vang vọng. Hình ảnh Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai sẽ mãi là một biểu tượng tuyệt đẹp về sự hy sinh vô điều kiện cho Tổ quốc.
Viết về anh, em tự nhắc nhở mình: Hòa bình hôm nay được xây đắp từ những lồng ngực dám chặn đứng đạn bom. Chúng em – những người trẻ thời đại 4.0 – xin hứa sẽ biến lòng biết ơn thành hành động, học tập và cống hiến để xứng đáng với điểm tựa lịch sử mà các anh đã để l
*LỜI NÓI ĐẦU
Có những cái chết đã hóa thành bất tử, có những thân hình đã tạc vào dáng đứng non sông. Nếu anh hùng Bế Văn Đàn là "giá súng bằng thịt xương" thì Phan Đình Giót chính là "bức tường thép" chặn đứng dòng thác đạn của kẻ thù.
Là một sinh viên lớn lên khi đất nước đã thay màu áo mới, em viết bài này không chỉ để kể lại một tấm gương anh hùng, mà để tự trả lời cho câu hỏi: “Điều gì đã khiến một người thanh niên bình dị có thể chiến thắng nỗi sợ hãi bản năng để lao vào họng súng?”. Qua câu chuyện về anh hùng Phan Đình Giót trong chiến dịch Điện Biên Phủ, em hy vọng khơi dậy niềm tự hào và ý thức trách nhiệm trong mỗi bạn trẻ về giá trị của hai chữ "Độc lập".
I. Từ vùng đất lúa Cẩm Xuyên đến khát vọng giải phóng
Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại Cẩm Quan, Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Sinh ra trong một gia đình nghèo khổ, tuổi thơ của anh là những ngày dài đi ở đượm mồ hôi và nước mắt. Chính cái nghèo và nỗi nhục của thân phận nô lệ dưới ách thực dân đã hun đúc nên một ý chí sắt đá.
Anh không đến với cách mạng bằng lý thuyết cao siêu, mà bằng tình yêu thương gia đình, xóm làng và khát khao cháy bỏng về một ngày mai không còn cảnh "người bóc lột người". Năm 1950, người con xứ Nghệ ấy đã lên đường nhập ngũ, mang theo sự chất phác của người nông dân và lòng quả cảm của một chiến sĩ cộng sản.
II. Lửa thử vàng: Những bước chân không mỏi trên chiến trường
Trong suốt cuộc đời binh nghiệp ngắn ngủi nhưng rực rỡ, Phan Đình Giót đã tham gia nhiều chiến dịch lớn: Trung Du, Hòa Bình, Tây Bắc. Ở đâu anh cũng thể hiện tinh thần "nhường cơm sẻ áo" cho đồng đội và sự mưu trí, dũng cảm trong tác chiến.
Anh không phải là người sinh ra để làm anh hùng, anh là người được rèn luyện trong lửa đạn để trở thành anh hùng. Sự trưởng thành của anh gắn liền với những đêm hành quân băng rừng lội suối, những lần chiếm lĩnh cao điểm đầy cam go, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sương sớm.
III. Đêm lịch sử ở Him Lam: Khi trái tim át tiếng bom rơi
Ngày 13 tháng 3 năm 1954 – trận mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ tấn công vào trung tâm đề kháng Him Lam. Pháo đài của địch được xây dựng kiên cố với tầng tầng lớp lớp rào gai và hỏa lực dày đặc.
Đơn vị của Phan Đình Giót gặp khó khăn lớn khi một hỏa điểm (lỗ châu mai) của địch khạc đạn liên hồi, găm chặt bước tiến của quân ta. Đồng đội ngã xuống, khói súng mù mịt. Trong giây phút nghẹt thở ấy, mặc dù đã bị thương nhiều chỗ, Phan Đình Giót vẫn dồn hết sức bình sinh, lách qua làn đạn, tiếp cận họng súng kẻ thù.
IV. Khoảnh khắc hóa thân thành bất tử
Khi mọi con mắt của đồng đội đang đổ dồn về phía hỏa điểm hung bạo ấy, Phan Đình Giót đã làm một việc chấn động lịch sử. Anh dùng hết sức tàn, nâng người lên và áp lồng ngực mình vào lỗ châu mai.
"Bắn đi! Diệt sạch quân thù!" - Đó là mệnh lệnh không lời tỏa ra từ một ý chí thép.
Tiếng súng địch câm bặt. Lồng ngực của người chiến sĩ đã trở thành tấm lá chắn, chặn đứng dòng đạn để đồng đội xông lên tiêu diệt cứ điểm. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới ngoài 30, nhưng tư thế của anh lúc ấy là tư thế của một người chiến thắng hoàn toàn trước cái chết.
V. Di sản của lòng quả cảm và trách nhiệm người trẻ
Hành động của Phan Đình Giót không phải là phút bốc đồng, đó là sự lựa chọn của một nhân cách lớn. Anh đã lấy thân mình làm gạch đá xây nên đài chiến thắng của dân tộc.
Đối với thế hệ sinh viên chúng em hôm nay, lỗ châu mai năm xưa có lẽ đã xanh cỏ, nhưng những "lỗ châu mai" của thời đại mới – đó là nghèo nàn, lạc hậu, là sự thờ ơ và ích kỷ – vẫn đang hiện hữu. Phan Đình Giót dạy chúng em rằng: Khi ta có một lý tưởng đủ lớn, ta sẽ tìm thấy sức mạnh để vượt qua mọi giới hạn của bản thân.
VI. Kết luận: Thân người ngã xuống, lý tưởng sống mãi
Chiến tranh đã lùi xa hơn 70 năm, nhưng âm hưởng của trận Điện Biên Phủ vẫn còn vang vọng. Hình ảnh Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai sẽ mãi là một biểu tượng tuyệt đẹp về sự hy sinh vô điều kiện cho Tổ quốc.
Viết về anh, em tự nhắc nhở mình: Hòa bình hôm nay được xây đắp từ những lồng ngực dám chặn đứng đạn bom. Chúng em – những người trẻ thời đại 4.0 – xin hứa sẽ biến lòng biết ơn thành hành động, học tập và cống hiến để xứng đáng với điểm tựa lịch sử mà các anh đã để lại.
Liệt sĩ Phan Đình Giót - Người anh hùng lấp lỗ châu mai
NGUỒN TÀI LIỆU:
Lịch sử Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Bảo tàng Chiến thắng Lịch sử Điện Biên Phủ.
Ký ức đồng đội về anh hùng Phan Đình Giót.



