BẾ VĂN ĐÀN – KHI THÂN NGƯỜI HÓA THÀNH ĐIỂM TỰA
Có những trang sử được viết bằng mực, nhưng cũng có những trang sử được viết bằng máu và lòng yêu nước. Mỗi lần nghe câu chuyện về Anh hùng Bế Văn Đàn, tôi lại xúc động khi nghĩ về một người chiến sĩ trẻ đã dùng chính thân mình làm điểm tựa cho khẩu súng của đồng đội giữa chiến trường khốc liệt.
Có những trang sử được viết bằng mực, nhưng cũng có những trang sử được viết bằng máu và lòng yêu nước. Mỗi lần nghe câu chuyện về Anh hùng Bế Văn Đàn, tôi lại xúc động khi nghĩ về một người chiến sĩ trẻ đã dùng chính thân mình làm điểm tựa cho khẩu súng của đồng đội giữa chiến trường khốc liệt.
Bế Văn Đàn sinh năm 1931 trong một gia đình nghèo ở Cao Bằng. Tuổi thơ thiếu vắng tình thương của mẹ, cuộc sống nhiều gian khó đã sớm rèn cho ông đức tính chịu thương chịu khó và ý chí kiên cường. Khi cách mạng kêu gọi, người thanh niên dân tộc Tày ấy đã tình nguyện đứng vào hàng ngũ quân đội, mang theo khát vọng góp sức bảo vệ quê hương, đất nước.
Tháng 12 năm 1953, tại chiến trường Mường Pồn, cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Quân Pháp liên tiếp phản kích, đạn bay dày đặc trên trận địa. Trong lúc chiến đấu, khẩu trung liên của đơn vị không thể phát huy tác dụng vì không có điểm tựa. Trước tình huống nguy cấp ấy, Bế Văn Đàn đã có một quyết định khiến bao thế hệ sau này cảm phục. Dù bản thân đang bị thương, ông vẫn lao đến, quỳ xuống và dùng chính đôi vai của mình làm giá đỡ cho khẩu súng. Những loạt đạn tiếp tục được bắn ra, góp phần chặn đứng bước tiến của quân địch. Và rồi, người chiến sĩ trẻ ấy đã anh dũng ngã xuống khi nhiệm vụ vẫn còn dang dở.
Sự hy sinh của Bế Văn Đàn khiến tôi hiểu rằng lòng dũng cảm không phải là không biết sợ hãi, mà là dám đặt lợi ích của Tổ quốc và đồng đội lên trên bản thân mình. Ông đã biến những giây phút cuối cùng của cuộc đời thành một biểu tượng đẹp về tinh thần chiến đấu và sự cống hiến.
Là một đoàn viên, tôi càng thêm trân trọng những hy sinh của thế hệ cha anh. Câu chuyện về Bế Văn Đàn nhắc nhở tôi phải sống có trách nhiệm hơn với công việc và với học sinh của mình. Tôi mong muốn truyền cho các em lòng biết ơn, niềm tự hào dân tộc và ý thức học tập, rèn luyện để xứng đáng với những người đã hy sinh tuổi xuân cho nền độc lập hôm nay. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người chiến sĩ lấy thân mình làm giá súng vẫn mãi là ngọn lửa thắp sáng trong trái tim mỗi người Việt Nam.



