BẾ VĂN ĐÀN – KHI TUỔI TRẺ TRỞ THÀNH ĐIỂM TỰA
Bế Văn Đàn, người dân tộc Tày, quê Cao Bằng, hy sinh trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 khi mới 23 tuổi. Từ hình ảnh người chiến sĩ lấy thân mình làm điểm tựa cho đồng đội, bài viết không chỉ nói về sự hy sinh mà đặt câu hỏi về giá trị của tuổi trẻ và trách nhiệm của những người đang sống trong hòa bình.
Có những người sống rất lâu nhưng không để lại nhiều dấu ấn.
Cũng có những người chỉ sống hơn hai mươi năm nhưng tên tuổi của họ vượt qua thời gian.
Bế Văn Đàn thuộc về những con người thứ hai.
Anh là người dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng, sinh năm 1931.
Năm 1954, trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Bế Văn Đàn hy sinh khi làm nhiệm vụ.
Anh mới 23 tuổi.
Hai mươi ba tuổi.
Đó là con số khiến tôi luôn muốn dừng lại.
Bởi hôm nay, hai mươi ba tuổi với nhiều người vẫn là tuổi bắt đầu.
Bắt đầu một công việc.
Bắt đầu một ước mơ.
Bắt đầu nghĩ nghiêm túc về tương lai.
Nhưng với Bế Văn Đàn, tuổi hai mươi ba đã trở thành điểm kết thúc.
Trong trận đánh, anh đã dùng thân mình làm điểm tựa cho đồng đội đặt súng.
Hình ảnh ấy đã trở thành một biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Nhưng nếu chỉ nhìn thấy một “biểu tượng”, chúng ta sẽ bỏ quên một điều quan trọng:
Bế Văn Đàn từng là một người trẻ.
Anh có quê hương.
Có gia đình.
Có những người thân.
Có một tương lai mà anh chưa kịp sống.
Đó chính là phần đau đớn nhất của chiến tranh.
Chiến tranh không chỉ lấy đi những người lính.
Nó lấy đi những tương lai chưa thành hình.
Một người chưa kịp làm cha.
Một người chưa kịp nhìn con lớn.
Một người chưa kịp trở về xây dựng quê hương.
Một người chưa kịp sống hết tuổi trẻ của mình.
Vì thế, khi nhớ về Bế Văn Đàn, tôi không chỉ muốn nhớ đến sự hy sinh.
Tôi muốn nhớ đến giá trị của một tuổi trẻ được sống trong hòa bình.
Bởi chúng ta đang có điều mà anh không có.
Chúng ta có thời gian.
Có cơ hội.
Có quyền lựa chọn.
Có thể sai rồi sửa.
Có thể thất bại rồi bắt đầu lại.
Có thể nghĩ về tương lai mà không phải đối diện với chiến trường.
Những điều ấy tưởng như bình thường.
Nhưng đối với một thế hệ đã đi qua chiến tranh, đó có thể là ước mơ.
Bởi vậy, câu chuyện về Bế Văn Đàn không chỉ đặt ra câu hỏi về sự hy sinh của thế hệ trước.
Nó đặt ra câu hỏi cho thế hệ hôm nay:
Chúng ta đang sử dụng tuổi trẻ của mình như thế nào?
Không phải ai cũng cần làm một việc phi thường.
Không phải ai cũng phải trở thành anh hùng.
Nhưng mỗi người đều có thể sống có trách nhiệm.
Một học sinh học tập nghiêm túc.
Một người trẻ làm việc bằng năng lực thật.
Một công dân không thờ ơ trước cộng đồng.
Những điều ấy có vẻ nhỏ bé.
Nhưng đất nước được tạo nên từ những điều nhỏ bé được làm tử tế mỗi ngày.
Bế Văn Đàn không thể nhìn thấy Cao Bằng hôm nay.
Không thể biết những con đường quê hương sẽ đổi thay.
Không thể biết những thế hệ trẻ sau này sẽ sống như thế nào.
Nhưng chúng ta đang sống trong tương lai mà thế hệ của anh đã góp phần tạo dựng.
Có lẽ đó là điều khiến người trẻ hôm nay phải biết ơn nhất.
Có người chỉ có 23 năm để sống.
Còn chúng ta có thể có nhiều hơn.
Vậy hãy sống sao để những năm tháng ấy không trôi qua vô nghĩa.



