Bài viết

Bế Văn Đàn: Khúc Bi Tráng Của "Giá Súng Bằng Người"

nh hùng Bế Văn Đàn — một trong những tấm gương chói lọi nhất về sự tận hiến của người chiến sĩ trong kháng chiến chống Pháp. Đây là câu chuyện về một người lính đã biến chính cơ thể mình thành một bộ phận của vũ khí để đồng đội kịp thời nổ súng vào quân thù.

Lạng Sơn08/01/2026Kỳ Lừa (Kỳ Lừa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bế Văn Đàn: Khúc Bi Tráng Của "Giá Súng Bằng Người"

Dựa trên: Tác phẩm "Bế Văn Đàn - Người anh hùng lấy thân mình làm giá súng" (NXB Quân đội Nhân dân) và tư liệu lịch sử về chiến dịch Đông Xuân 1953 - 1954.

Người con của núi rừng và ý chí vệ quốc

Bế Văn Đàn là người dân tộc Tày, sinh ra trong một gia đình nghèo tại vùng đất Cao Bằng giàu truyền thống cách mạng. Anh lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, từ nhỏ đã nếm trải bao cay đắng của kiếp nô lệ dưới gót giày thực dân. Năm 1948, anh nhập ngũ, mang theo sự chất phác của người miền núi và một lòng căm thù giặc sâu sắc.

Trong các trang ký sự quân đội, Bế Văn Đàn hiện lên là một chiến sĩ liên lạc dũng cảm, luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ dù phải băng qua rừng sâu hay lội qua suối dữ dưới làn đạn dày đặc. Nhưng đỉnh cao trong cuộc đời binh nghiệp của anh chính là trận đánh tại Mường Pồn, một trận chiến bản lề trước khi quân ta tiến công vào Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.

Khoảnh khắc thân mình hóa thành thép súng

Ngày 12 tháng 12 năm 1953, trận đấu tại Mường Pồn diễn ra vô cùng ác liệt. Địch huy động không quân và pháo binh bắn phá dữ dội vào trận địa của ta. Đơn vị của Bế Văn Đàn bị thương vong gần hết, chỉ còn lại anh và một số ít đồng chí. Lúc này, khẩu súng trung liên của đồng chí Chu Văn Pù không thể nổ súng được vì không có chỗ đặt chân súng ổn định, trong khi quân Pháp đang lù lù tiến tới áp sát vị trí của ta.

Trong giây phút nghìn cân treo sợi tóc ấy, Bế Văn Đàn đã thực hiện một hành động khiến quân thù kinh ngạc và đồng đội bàng hoàng. Anh lao đến, không một chút do dự, cầm lấy hai chân khẩu súng trung liên rồi đặt lên đôi vai mình. Anh hô lớn: "Pù! Bắn đi! Vì Đảng, vì dân, bắn chết chúng nó đi!". Mặc cho đồng chí Pù do dự vì sợ đồng đội bị thương bởi độ giật và nhiệt của súng, Bế Văn Đàn vẫn nghiến răng chịu đựng, đứng vững như một cột đồng giữa khói lửa.

Bản anh hùng ca bên sườn núi Mường Pồn

Tiếng súng trung liên nổ giòn giã trên vai Bế Văn Đàn, quét vào đội hình quân Pháp đang tiến lên, đẩy lùi cuộc tấn công của địch. Hai dòng máu chảy dài từ tai và vai anh do sức chấn động và sức nóng kinh hồn của vũ khí, nhưng anh vẫn đứng đó, đôi mắt rực lửa nhìn về phía trước. Anh chỉ ngã xuống khi trận đánh đã kết thúc và mục tiêu giữ vững trận địa đã hoàn thành.

Bế Văn Đàn hy sinh khi mới 22 tuổi. Hành động của anh đã trở thành một biểu tượng bất tử trong văn học và âm nhạc Việt Nam với những câu hát lay động lòng người: "Bế Văn Đàn thân ta làm giá súng / Chèn lưng cứu pháo anh Tô Vĩnh Diện...". Câu chuyện của anh không chỉ là một trang sử chiến đấu, mà là bài học về sự tự nguyện cao nhất của con người: Khi trái tim đã hòa cùng nhịp đập với Tổ quốc, thì da thịt cũng có thể trở thành đồng thép.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn