Bế Văn Đàn: Khúc ca lấy thân làm giá súng giữa Mường Pồn
Mùa đông năm 1953, gió bấc tràn về bít kín những thung lũng mịt mùng sương muối của vùng Tây Bắc. Chiến dịch Đông Xuân 1953 - 1954 bước vào giai đoạn then chốt. Tại mặt trận Mường Pồn (Điện Biên), Đại đội 818 thuộc Trung đoàn 437 nhận nhiệm vụ chặn đánh binh đoàn cơ động địch, giữ vững mạch máu giao thông cho đại quân tiến vào lòng chảo Điện Biên Phủ.
Bế Văn Đàn—người chiến sĩ 22 tuổi dân tộc Tày, quê hương Cao Bằng—vốn là một liên lạc viên mưu trí, dũng cảm. Chiều ngày 12 tháng 12 năm 1953, chiến sự bùng nổ dữ dội. Địch huy động pháo binh cùng hàng trăm quân Âu - Phi có máy bay yểm trợ, càn quét điên cuồng vào trận địa của ta. Đại đội bị tổn thất nặng nề, dốc Mường Pồn ngập trong khói súng đỏ quạch và mùi thuốc nổ khét lẹt.
Trong vòm hầm hào sạt lở, khẩu trung liên của đồng đội Chu Văn Pù là hỏa lực chủ lực còn lại để cản bước tiến tràn ngập của kẻ thù. Nhưng địa hình sạt lở nặng, không có điểm tựa, súng cứ bắn được vài viên lại bị nẩy nghiêng, đạn đi chệch hướng trong khi quân địch đã tràn lên sát mép hầm.
"Để tôi!" – Bế Văn Đàn nhổm dậy giữa làn đạn xối xả.
Không một giây chần chừ, anh lao đến bên Chu Văn Pù, hai tay gìm chặt hai chân giá súng, đặt thân mình lên gờ hầm hào rồi ghì chặt bao lót gối vào hai vai. Anh ngoảnh lại, ánh mắt rực sáng lên một khí tiết sắt đá, gầm lên giữa tiếng pháo nổ xé tai:



