BẾ VĂN ĐÀN – LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ SÚNG
Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp gian khổ, giữa núi rừng Tây Bắc trùng điệp, có những người lính xuất thân rất đỗi bình thường nhưng đã làm nên những việc phi thường. Bế Văn Đàn – người chiến sĩ dân tộc Tày – là một trong những con người như thế. Cuộc đời anh ngắn ngủi, nhưng sự hy sinh của anh đã trở thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam trong thời hoa lửa.
Bế Văn Đàn sinh năm 1931 tại xã Quang Trung, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Tuổi thơ anh gắn với nương rẫy, với những con đường mòn quanh co của miền núi phía Bắc. Cũng như bao người con nơi biên cương, anh lớn lên giữa cảnh làng bản bị giặc Pháp càn quét, ruộng nương tan hoang, đồng bào lầm than. Nỗi đau mất mát và lòng căm thù giặc đã sớm nung nấu trong anh khát vọng cầm súng bảo vệ quê hương.
Năm 1948, Bế Văn Đàn tình nguyện gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam. Trong quân ngũ, anh luôn là người cần cù, chịu khó, sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm. Trải qua nhiều trận đánh lớn nhỏ, anh được đồng đội tin yêu, cấp trên tin tưởng giao nhiệm vụ chiến đấu ở những mặt trận ác liệt nhất.
Cuối năm 1953, trong một trận đánh quan trọng ở mặt trận Tây Bắc, đơn vị của Bế Văn Đàn được giao nhiệm vụ tiến công vào vị trí phòng thủ kiên cố của quân Pháp. Địa hình hiểm trở, địch chiếm các điểm cao, hỏa lực mạnh, trong khi vũ khí của ta còn thiếu thốn. Trận đánh diễn ra vô cùng quyết liệt, từng mét đất đều phải đánh đổi bằng máu của người lính.
Khi cuộc chiến đang ở thời điểm cam go nhất, khẩu trung liên của đơn vị – vũ khí chủ lực để yểm trợ cho bộ đội xung phong – bất ngờ bị gãy giá súng. Không có giá đỡ, hỏa lực bị gián đoạn, các chiến sĩ phía trước gặp nguy hiểm. Giữa làn đạn dày đặc của quân thù, Bế Văn Đàn không chút do dự.
Anh lao lên phía trước, quỳ gối giữa chiến hào, đặt khẩu súng lên vai mình, dùng chính thân thể làm giá súng sống cho đồng đội bắn. Trước mưa bom bão đạn, anh vẫn bình tĩnh, kiên quyết giữ tư thế, mặc cho đạn địch bắn tới tấp. Khẩu súng lại gầm vang, hỏa lực được khôi phục, tạo điều kiện cho đơn vị tiếp tục tiến công.
Trong tư thế ấy, Bế Văn Đàn trúng nhiều phát đạn và anh dũng hy sinh. Anh ngã xuống khi nhiệm vụ chưa kịp hoàn thành, nhưng chính hành động quên mình của anh đã góp phần quyết định vào thắng lợi của trận đánh.
Sự hy sinh của Bế Văn Đàn khiến đồng đội vô cùng xúc động. Giữa chiến trường khốc liệt, hình ảnh người chiến sĩ lấy thân mình làm giá súng đã trở thành nguồn động viên to lớn, tiếp thêm sức mạnh cho những người lính tiếp tục xông lên phía trước.
Sau này, Bế Văn Đàn được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên anh được đặt cho nhiều con đường, trường học; câu chuyện về anh được kể lại trong sách giáo khoa, trong những buổi sinh hoạt Đội, sinh hoạt Đoàn, như một bài học sống động về tinh thần hy sinh vì Tổ quốc.
Bế Văn Đàn đã ngã xuống, nhưng tư thế chiến đấu của anh vẫn đứng mãi trong lịch sử. Giữa thời hoa lửa khốc liệt, anh đã để lại cho các thế hệ hôm nay và mai sau một thông điệp thiêng liêng: khi Tổ quốc cần, người lính Việt Nam sẵn sàng lấy chính thân mình làm điểm tựa cho chiến thắng.



