Anh hùng Lực lượng vũ trang

BẾ VĂN ĐÀN – LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ SÚNG

Cao Bằng19/08/2026Xã Mường Xén (Đoàn xã Mường Xén)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện lịch sử chỉ cần nghe một lần đã khiến người ta không thể nào quên. Có những con người đã nằm xuống từ khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tư thế hy sinh của họ trở thành biểu tượng sống mãi với thời gian. Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, Bế Văn Đàn là một con người như thế.

Mỗi khi nhắc đến anh, tôi lại nhớ đến một hình ảnh vừa đau thương vừa bất khuất: người chiến sĩ lấy thân mình làm giá súng, giữ vững trận địa cho đồng đội tiếp tục chiến đấu. Đó không chỉ là một hành động dũng cảm trong khoảnh khắc sinh tử, mà còn là biểu hiện cao đẹp của tinh thần đặt nhiệm vụ, đồng đội và Tổ quốc lên trên sự sống của bản thân.

Bế Văn Đàn sinh năm 1931, là người dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước, anh sớm tham gia hoạt động cách mạng. Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp diễn ra, Bế Văn Đàn trở thành người chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Năm 1953, trong Chiến dịch Đông - Xuân, đơn vị của anh chiến đấu ở khu vực Mường Pồn, Điện Biên. Đây là một trận chiến vô cùng ác liệt. Trước sức tiến công của quân địch, tình thế của đơn vị trở nên hết sức khó khăn.

Trong lúc chiến đấu, khẩu súng máy của đồng đội không có chỗ tì vững để bắn. Không một chút do dự, Bế Văn Đàn đã dùng chính thân mình làm điểm tựa cho khẩu súng. Hai tay anh giữ súng, hai chân ghì xuống đất để đồng đội tiếp tục chiến đấu. Khi ấy, anh đã bị thương. Nhưng anh vẫn không rời vị trí.

Trong khoảnh khắc ấy, sự sống của một người lính chỉ còn được tính bằng từng giây. Thế nhưng Bế Văn Đàn không nghĩ đến bản thân. Anh chỉ nghĩ đến trận địa, đến đồng đội và nhiệm vụ đang dang dở.

Anh hy sinh khi tuổi đời mới chỉ 23 tuổi. Tôi thường tự hỏi: Một con người phải có tình yêu Tổ quốc lớn đến mức nào mới có thể quên đi nỗi đau của chính mình trong khoảnh khắc sinh tử? Có lẽ không có câu trả lời nào đủ đầy.

Bởi lòng dũng cảm của Bế Văn Đàn không phải là sự liều lĩnh. Đó là kết quả của một quá trình rèn luyện, của tình đồng chí, tình đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước được tự do.

Sau này, Bế Văn Đàn được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng đối với tôi, danh hiệu ấy chỉ là một cách để lịch sử gọi tên sự hy sinh của anh. Điều quan trọng hơn là câu chuyện về anh vẫn còn sống trong ký ức của bao thế hệ.

Ngày nay, chúng ta không còn phải chiến đấu trong những trận địa đầy bom đạn. Chúng ta được đến trường, được học tập, được vui chơi và được tự do ước mơ. Vì thế, điều thế hệ trẻ cần làm không phải là lặp lại sự hy sinh của những người đi trước, mà là sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy. Có thể chúng ta chưa làm được những điều lớn lao. Nhưng chúng ta có thể học tập nghiêm túc, sống trung thực, biết giúp đỡ người khác và có trách nhiệm với tập thể.

Bế Văn Đàn đã dùng thân mình làm giá súng để giữ vững trận địa. Còn chúng tôi hôm nay phải dùng tri thức, lòng nhân ái và trách nhiệm của mình để giữ gìn những giá trị mà thế hệ anh đã đánh đổi bằng tuổi trẻ. Anh đã nằm xuống giữa chiến trường, nhưng tư thế ấy không bao giờ nằm xuống trong ký ức dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn