Bài viết

BẾ VĂN ĐÀN – LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ SÚNG TRÊN CÁNH ĐỒNG MƯỜNG PỒN

Đà Nẵng14/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1953, vùng núi rừng Tây Bắc chìm trong màn sương muối đặc quánh và cái lạnh thấu xương của những cơn gió đại ngàn. Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất khi quân ta mở chiến dịch tấn công lên hướng Lai Châu để bao vây và cô lập tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Giữa những cuộc hành quân thần tốc xuyên qua những dốc cao, vực thẳm, có một người thanh niên dân tộc Tày quê ở Cao Bằng mang trong mình sức mạnh của núi rừng và trái tim rực lửa yêu nước – đó là Bế Văn Đàn. Anh bước vào cuộc chiến với tâm thế của một người lính liên lạc mưu trí, nhưng định mệnh đã chọn anh để viết nên một trong những trang sử hào hùng nhất bằng chính xương thịt của mình trên cánh đồng Mường Pồn khói lửa.

Ngày 12 tháng 12 năm 1953, trận đánh tại Mường Pồn diễn ra vô cùng ác liệt. Địch huy động một lực lượng lớn bộ binh có máy bay và pháo binh yểm trợ hòng chặn đứng mũi tiến công của quân ta. Trong màn khói đạn mù mịt, đơn vị của Bế Văn Đàn bị bao vây giữa thung lũng, hỏa lực của địch từ các cao điểm dội xuống xối xả như mưa rào. Lúc này, khẩu trung liên của đồng chí Chu Văn Pù – vũ khí hỏa lực chủ chốt của tiểu đội – bỗng nhiên không thể phát huy tác dụng. Lý do không phải vì hỏng hóc hay thiếu đạn, mà bởi địa hình Mường Pồn quá lầy lội và trống trải, không có bất kỳ một chỗ dựa hay giá đỡ nào để khẩu súng có thể nhả đạn chính xác vào đội hình đang tiến vào của giặc. Mỗi giây trôi qua, đồng đội của anh lại ngã xuống dưới làn đạn địch, tình thế ngàn cân treo sợi tóc đè nặng lên vai những người chiến sĩ trẻ.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Bế Văn Đàn từ vị trí liên lạc đã lao tới bên cạnh xạ thủ Chu Văn Pù. Không một giây do dự, không một lời trăng trối, anh quỳ xuống giữa vũng bùn, hai tay nắm chặt lấy hai chân súng, rồi nghiêng vai bảo đồng chí: "Pù! Đặt súng lên vai tôi mà bắn!". Chu Văn Pù bàng hoàng, đôi tay run rẩy không nỡ bóp cò, bởi anh biết rằng sức giật và sức nóng từ nòng súng trung liên khi khạc lửa sẽ xé nát bờ vai của người đồng chí. Nhưng Bế Văn Đàn quát lớn trong tiếng gầm rú của đạn pháo: "Kẻ thù đang đến gần, hãy bắn đi để trả thù cho đồng bào!".

Tiếng súng trung liên vang lên chát chúa ngay sát tai Bế Văn Đàn. Mỗi loạt đạn nổ ra là một lần sức nặng và độ rung chấn cực mạnh dội thẳng vào cơ thể anh. Đôi vai anh rớm máu, rồi tím bầm, những mảnh đạn văng ra từ nòng súng nóng hổi găm vào da thịt. Nhưng người anh hùng ấy vẫn đứng vững như một pho tượng đồng, đôi mắt rực sáng nhìn về phía trước, hai tay giữ chặt chân súng không cho sai lệch một li. Khẩu súng trên vai anh đã trở thành nỗi khiếp sợ của quân thù, quét sạch từng đợt xung phong của chúng, tạo điều kiện cho quân ta phản công giành thắng lợi. Bế Văn Đàn ngã xuống khi trận đánh kết thúc, đôi vai anh đã nát tan vì lửa đạn nhưng tinh thần của anh đã hóa thành một "giá súng bất tử". Anh ra đi để lại một bài học muôn đời về sự hy sinh vô điều kiện, minh chứng rằng khi con người tự nguyện làm công cụ cho chính nghĩa, họ sẽ trở nên vĩ đại hơn bất kỳ thứ vũ khí cơ khí nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BẾ VĂN ĐÀN – LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ SÚNG TRÊN CÁNH ĐỒNG MƯỜNG PỒN | Câu chuyện thời hoa lửa