Bài viết

BẾ VĂN ĐÀN – LẤY VAI LÀM GIÁ SÚNG

Phú Thọ07/07/2026Sưu tầm (Xã Đại Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BẾ VĂN ĐÀN – LẤY VAI LÀM GIÁ SÚNG

"Có những đôi vai sinh ra không chỉ để gánh vác cuộc sống, mà còn để nâng đỡ cả niềm tin chiến thắng."

Tháng 12 năm 1953, trên những triền núi của vùng Tây Bắc, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt. Bộ đội ta liên tiếp mở các trận đánh nhằm tiêu diệt sinh lực địch, tạo thế chủ động cho chiến dịch Điện Biên Phủ sắp tới.

Trong đội hình chiến đấu hôm ấy có một chiến sĩ trẻ người dân tộc Tày tên là Bế Văn Đàn. Sinh năm 1931 tại Cao Bằng, anh lớn lên trong một gia đình nghèo, sớm thấu hiểu nỗi vất vả của người dân dưới ách thống trị của thực dân. Khi vừa đủ tuổi, anh tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức bảo vệ quê hương.

Đồng đội nhớ đến Bế Văn Đàn là một người ít nói nhưng luôn sẵn sàng nhận phần việc khó. Trong những chặng hành quân băng rừng, anh thường đi cuối hàng để giúp những đồng đội mang vác nặng hơn. Ai mệt, anh động viên. Ai gặp khó khăn, anh sẵn sàng sẻ chia.

Đầu tháng 12 năm 1953, đơn vị của anh nhận nhiệm vụ tiến công một cứ điểm quan trọng của quân Pháp. Trận đánh diễn ra trong điều kiện vô cùng ác liệt. Địch chiếm giữ vị trí cao, liên tục dùng súng máy bắn xuống, khiến bộ đội ta gặp nhiều khó khăn khi tiếp cận.

Một tổ súng trung liên của đơn vị được giao nhiệm vụ chế áp hỏa lực địch để tạo điều kiện cho các mũi tiến công. Tuy nhiên, địa hình dốc, nhiều đá và hố bom khiến khẩu súng không có điểm tựa vững chắc. Người xạ thủ nhiều lần cố gắng kê súng nhưng đều không thể ngắm bắn chính xác.

Trong lúc tình thế vô cùng khẩn cấp, Bế Văn Đàn quan sát rất nhanh. Anh hiểu rằng nếu khẩu súng không phát huy được hỏa lực, cả đơn vị sẽ gặp nguy hiểm.

Không chút do dự, anh bò đến bên người xạ thủ và nói:

Đặt súng lên vai tôi! Bắn đi!

Người đồng đội sững lại.

Không được! Nguy hiểm lắm!

Bế Văn Đàn quả quyết:

Không kịp nữa! Cứ bắn!

Nói rồi, anh quỳ xuống, ghì chặt người giữa làn đạn, dùng chính vai mình làm điểm tựa cho khẩu súng trung liên.

Có được điểm tỳ vững chắc, người xạ thủ lập tức nổ súng. Những loạt đạn chính xác hướng về phía hỏa điểm của địch, làm giảm đáng kể sức kháng cự của chúng.

Giữa lúc khẩu súng vẫn đang bắn, đạn của địch tiếp tục bắn tới. Bế Văn Đàn trúng đạn nhưng vẫn cố giữ nguyên tư thế, không để khẩu súng bị chệch hướng. Chỉ đến khi đồng đội hoàn thành nhiệm vụ chế áp hỏa lực, anh mới gục xuống.

Sự hy sinh của Bế Văn Đàn đã tạo điều kiện để đơn vị tiếp tục xung phong và hoàn thành nhiệm vụ.

Sau trận đánh, nhiều chiến sĩ lặng lẽ đứng bên người đồng đội trẻ tuổi. Không ai cầm được nước mắt. Họ hiểu rằng, chiến thắng hôm ấy được đánh đổi bằng sự hy sinh cao cả của một người lính đã đặt lợi ích của tập thể lên trên tính mạng của bản thân.

Tin về hành động dũng cảm của Bế Văn Đàn nhanh chóng lan khắp các đơn vị. Câu chuyện "lấy vai làm giá súng" trở thành biểu tượng đẹp về tinh thần chiến đấu của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Sau hòa bình, Nhà nước đã truy tặng anh danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân để ghi nhận công lao và sự hy sinh anh dũng.

Ngày nay, tên Bế Văn Đàn được đặt cho nhiều trường học, đường phố và đơn vị trên cả nước. Hình ảnh người chiến sĩ lấy vai làm giá súng vẫn luôn nhắc nhở các thế hệ hôm nay về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và đức hy sinh vì đồng đội.

Có những người anh hùng không để lại những lời nói nổi tiếng.

Nhưng hành động của họ đã trở thành bài học sống động, được truyền lại từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Bế Văn Đàn chính là một người như vậy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn