Người có công giúp đỡ cách mạng

BẾ VĂN ĐÀN – LẤY VAI LÀM GIÁ SÚNG

Phạm Minh Nguyệt

Cao Bằng16/08/2026phường Tân Hưng (Phường Tân Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người chiến sĩ dân tộc Tày và những năm tháng đầu quân ngũ

Bế Văn Đàn sinh năm 1931 tại xã Triệu Ẩu, huyện Phục Hòa, tỉnh Cao Bằng, trong một gia đình dân tộc Tày có truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn với cuộc sống khó khăn của đồng bào miền núi trong thời kỳ đất nước còn chịu ách thống trị của thực dân Pháp. Những năm tháng ấy giúp ông sớm nhận thức được hoàn cảnh của quê hương và mong muốn được tham gia vào cuộc đấu tranh giành độc lập.

Năm 1949, khi mới 18 tuổi, Bế Văn Đàn xung phong vào bộ đội. Trong môi trường quân ngũ, ông được rèn luyện về ý thức tổ chức, kỷ luật và tinh thần đồng đội. Người chiến sĩ trẻ dân tộc Tày nhanh chóng trưởng thành qua thực tiễn chiến đấu, tham gia nhiều nhiệm vụ khác nhau của đơn vị. Đến năm 1953, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt, quân đội Việt Nam liên tục mở các chiến dịch nhằm phá thế phòng ngự của đối phương.

Bế Văn Đàn lúc này đã trở thành một chiến sĩ có kinh nghiệm chiến đấu. Ông cùng đơn vị được giao nhiệm vụ tham gia chiến dịch ở khu vực Tây Bắc. Đây là địa bàn có địa hình hiểm trở, đường sá khó khăn và các đơn vị phải thường xuyên hành quân trong điều kiện thiếu thốn. Những người lính phải mang theo vũ khí, đạn dược, lương thực và vượt qua những chặng đường dài giữa núi rừng.

Chính trong một trận chiến ở khu vực Mường Pồn, Bế Văn Đàn đã có hành động đặc biệt, sau này trở thành một trong những câu chuyện nổi tiếng về tinh thần chiến đấu của bộ đội Việt Nam trong kháng chiến chống Pháp.

Trận chiến Mường Pồn

Cuối năm 1953, đơn vị của Bế Văn Đàn tham gia chiến đấu tại Mường Pồn, thuộc khu vực Điện Biên. Đây là thời điểm quân Pháp đang tìm cách củng cố hệ thống phòng thủ ở Tây Bắc, trong khi quân đội Việt Nam tổ chức nhiều hoạt động nhằm phá thế kiểm soát của đối phương.

Trong trận chiến, lực lượng Việt Nam phải đối mặt với hỏa lực mạnh của quân Pháp. Địa hình chiến đấu phức tạp khiến việc cơ động gặp nhiều khó khăn. Bộ đội phải tận dụng địa hình tự nhiên để tiếp cận và khống chế các vị trí của đối phương.

Bế Văn Đàn được giao nhiệm vụ làm liên lạc cho đơn vị. Trong quá trình chiến đấu, ông nhiều lần mang mệnh lệnh giữa các vị trí dưới làn đạn của đối phương. Công việc của người liên lạc trong chiến tranh tưởng như không trực tiếp sử dụng vũ khí lớn nhưng lại rất nguy hiểm, bởi họ phải di chuyển giữa các vị trí đang bị đối phương bắn phá.

Khi trận chiến trở nên căng thẳng, một khẩu trung liên của đơn vị cần có điểm tựa để tiếp tục bắn về phía đối phương. Trong hoàn cảnh ấy, Bế Văn Đàn đã quyết định dùng vai của mình làm giá súng cho đồng đội.

Lấy vai làm giá súng

Hành động của Bế Văn Đàn diễn ra trong lúc trận chiến đang ở thời điểm rất quyết liệt. Khẩu súng cần một điểm tựa chắc chắn để chiến sĩ sử dụng có thể duy trì hỏa lực. Nếu phải tìm một vị trí khác trong lúc đó, đơn vị có thể mất thời gian và bị đối phương áp đảo.

Bế Văn Đàn đã dùng thân mình làm điểm tựa cho khẩu súng. Ông ghé vai vào để đồng đội đặt súng lên và tiếp tục chiến đấu. Trong lúc ấy, bản thân ông vẫn phải chịu sức nặng của khẩu súng và đối mặt với hỏa lực của đối phương.

Đây không phải một hành động được chuẩn bị trước. Nó xuất phát từ tình huống chiến đấu cụ thể và ý thức muốn giúp đồng đội hoàn thành nhiệm vụ. Bế Văn Đàn đã đặt nhiệm vụ chung lên trên sự an toàn của bản thân.

Trong khi giữ khẩu súng cho đồng đội bắn, ông bị thương nặng. Tuy nhiên, ông vẫn cố gắng giữ vị trí cho đến khi hỏa lực của đơn vị tiếp tục được duy trì. Bế Văn Đàn hy sinh ngày 12 tháng 12 năm 1953.

Một hành động trở thành biểu tượng

Sau khi hy sinh, hành động của Bế Văn Đàn được đồng đội kể lại và nhanh chóng trở thành biểu tượng về tinh thần chiến đấu. Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Huân chương Quân công hạng Nhì.

Điều khiến câu chuyện có sức sống lâu dài không chỉ nằm ở hình ảnh người chiến sĩ dùng vai làm giá súng. Quan trọng hơn, hành động ấy cho thấy tinh thần đồng đội trong chiến tranh. Người lính không chiến đấu đơn độc mà luôn dựa vào nhau để hoàn thành nhiệm vụ.

Trong chiến tranh, mỗi người có một vị trí khác nhau. Có người trực tiếp bắn súng, người vận chuyển đạn, người cứu thương, người liên lạc. Khi một người gặp khó khăn, người khác phải tìm cách hỗ trợ để cả đơn vị tiếp tục chiến đấu. Chính sự gắn bó ấy tạo nên sức mạnh của tập thể.

Bế Văn Đàn đã trở thành một trong những hình ảnh tiêu biểu nhất của tinh thần ấy. Ông không phải người chỉ huy cấp cao, cũng không phải một nhân vật có quyền lực. Ông là một chiến sĩ trẻ và chính hành động trong một thời khắc quyết định đã khiến tên tuổi ông được lịch sử ghi nhớ.

Người chiến sĩ không được nhìn thấy chiến thắng Điện Biên Phủ

Bế Văn Đàn hy sinh chỉ vài tháng trước khi Chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu. Ông không được chứng kiến những trận đánh lớn diễn ra tại thung lũng Điện Biên Phủ và cũng không được biết chiến dịch sẽ kết thúc bằng thắng lợi ngày 7 tháng 5 năm 1954.

Đó là một điểm rất đáng suy ngẫm khi nhìn lại những nhân vật lịch sử của cuộc kháng chiến. Nhiều người đã hy sinh trước khi thắng lợi cuối cùng đến. Họ chiến đấu trong khi chưa biết chính xác cuộc chiến sẽ kéo dài bao lâu và bản thân có thể sống đến ngày đất nước hòa bình hay không.

Bế Văn Đàn thuộc thế hệ những người lính như vậy. Ông hy sinh khi mới 22 tuổi. Tuổi đời còn rất trẻ nhưng những năm tháng trong quân ngũ đã khiến ông trưởng thành và sẵn sàng chấp nhận nguy hiểm vì nhiệm vụ.

Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954 được tạo nên bởi rất nhiều yếu tố, trong đó có sự hy sinh của những người đã ngã xuống từ trước khi chiến dịch bắt đầu. Tên tuổi Bế Văn Đàn vì thế gắn với một giai đoạn mà mỗi người lính đều phải đặt nhiệm vụ chung lên trên sự an toàn của bản thân.

Bài học về tinh thần đồng đội

Ngày nay, thanh niên không phải đối mặt với những trận chiến như Bế Văn Đàn. Tuy nhiên, tinh thần đồng đội mà ông để lại vẫn có giá trị trong mọi môi trường. Một tập thể chỉ có thể hoàn thành nhiệm vụ khi các thành viên biết chia sẻ trách nhiệm, hỗ trợ nhau và đặt lợi ích chung bên cạnh lợi ích cá nhân.

Trong học tập, công việc hay hoạt động cộng đồng, có những lúc một người phải nhận phần việc khó hơn để giúp tập thể tiến lên. Nếu ai cũng chỉ quan tâm đến phần lợi ích của mình, tập thể sẽ khó tạo ra kết quả lớn. Ngược lại, nếu mỗi người biết chủ động hỗ trợ đồng đội, sức mạnh chung sẽ được nhân lên.

Câu chuyện Bế Văn Đàn vì vậy không nên chỉ được hiểu như một hành động phi thường của thời chiến. Nó còn là lời nhắc về cách sống có trách nhiệm với tập thể. Những giá trị như đoàn kết, kỷ luật, trách nhiệm và sẵn sàng giúp đỡ người khác vẫn cần thiết trong xã hội hiện đại.

Bế Văn Đàn đã dùng vai mình làm giá súng để đồng đội tiếp tục chiến đấu. Thế hệ hôm nay không cần lặp lại sự hy sinh ấy, nhưng có thể tiếp nối tinh thần của ông bằng cách sống có trách nhiệm, biết sẻ chia và luôn đặt lợi ích chung vào đúng vị trí của nó.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BẾ VĂN ĐÀN – LẤY VAI LÀM GIÁ SÚNG | Câu chuyện thời hoa lửa