Bế Văn Đàn – Lấy vai làm giá súng giữa vòng vây
Câu chuyện tái hiện tinh thần quả cảm vô song tại mặt trận Mường Pồn năm 1953. Trong tình thế hiểm nghèo khi không có chỗ đặt súng, Bế Văn Đàn đã tự nguyện biến đôi vai mình thành giá súng sống cho đồng đội trút hỏa lực vào quân thù, hy sinh để bảo vệ con đường tiến quân của đại đoàn.
Mùa đông năm 1953, chiến dịch Đông Xuân bước vào giai đoạn quyết liệt. Tại thung lũng Mường Pồn, đơn vị của Bế Văn Đàn nhận nhiệm vụ chặn đánh cánh quân tinh nhuệ của Pháp từ Lai Châu rút về Điện Biên Phủ. Cuộc chiến diễn ra không cân sức khi địch chiếm ưu thế về quân số và hỏa lực phòng ngự từ trên cao. Sau nhiều giờ chiến đấu, tiểu đội của anh bị thương vong nặng nề, hỏa lực của ta dần yếu đi do địa hình trống trải, sụt lún vì bom đạn, không có điểm tựa để đặt vũ khí hạng nặng.
Lúc bấy giờ, khẩu trung liên của xạ thủ Chu Văn Pù – vũ khí chủ lực của tiểu đội – không thể phát hỏa hiệu quả vì chân súng bị lún sâu xuống bùn lầy, nòng súng cứ chệch hướng mỗi khi nhả đạn. Quân địch phát hiện điểm yếu, bắt đầu gầm thét tràn lên hòng xóa sổ đơn vị. Giữa làn đạn rít buốt bên tai, Bế Văn Đàn lao đến, quỳ thụp xuống bùn và kéo hai chân súng đặt lên đôi vai gầy nhưng rắn chắc của mình. Anh hét lớn giữa tiếng gầm của đại bác: — "Kẻ thù trước mặt, anh Pù bắn đi! Bắn chết quân thù cho tôi!"
Xạ thủ Chu Văn Pù bàng hoàng, đôi tay run rẩy không dám siết cò: — "Đàn ơi! Súng giật và nóng lắm, vai anh làm sao chịu nổi, anh sẽ chết mất!"
Bế Văn Đàn nghiến răng, gương mặt đẫm mồ hôi và máu quện với bùn đất, nhưng ánh mắt anh rực sáng một ý chí sắt đá: — "Đừng lo cho tôi! Hy sinh vì Tổ quốc là vinh dự. Nếu không bắn ngay, quân giặc tràn lên thì tất cả đều hy sinh. Anh Pù, tôi lệnh cho anh... BẮN!"
Loạt đạn trung liên nổ giòn giã ngay sát tai, sức nóng hầm cập từ nòng súng đỏ rực và độ rung dữ dội ép xuống đôi vai, nhưng Bế Văn Đàn vẫn đứng vững như một pho tượng tạc giữa trời đất. Quân địch bị hỏa lực bất ngờ quét sạch, đội hình giặc tan tác. Khi tiếng súng vừa dứt cũng là lúc Bế Văn Đàn trút hơi thở cuối cùng. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi, đôi vai vẫn còn hằn sâu vết bỏng cháy của nòng súng – một minh chứng bất diệt cho tinh thần đồng đội và lòng yêu nước không gì lay chuyển nổi.



