BẾ VĂN ĐÀN – NGƯỜI CHIẾN SĨ LẤY VAI LÀM GIÁ SÚNG
Tác giả: Đỗ Thị Hiểu Phương Lớp: K15H.GDTH Trường Đại học Hải Dương
Trong những câu chuyện về những người lính đã hy sinh trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Bế Văn Đànlà một cái tên được nhiều thế hệ học sinh Việt Nam biết đến.
Ông sinh năm 1931 tại Cao Bằng, là người dân tộc Tày.
Năm 1949, Bế Văn Đàn gia nhập quân đội.
Khi ấy, ông còn rất trẻ.
Nhưng chiến tranh đã đưa người thanh niên ấy vào những trận chiến khốc liệt của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Cuối năm 1953, Bế Văn Đàn tham gia chiến dịch ở vùng Tây Bắc.
Trong một trận chiến, đơn vị của ông phải đối mặt với hỏa lực mạnh của đối phương.
Theo những tư liệu lịch sử về Bế Văn Đàn, trong lúc đồng đội cần một điểm tựa để đặt súng, ông đã dùng vai của mình làm giá súng.
Ông bị thương và sau đó hy sinh.
Bế Văn Đàn khi ấy mới 22 tuổi.
Hai mươi hai tuổi.
Một con số khiến câu chuyện về ông càng trở nên xúc động.
Ở tuổi 22, nhiều người trẻ hôm nay đang bắt đầu những năm tháng đại học, bắt đầu những ước mơ về nghề nghiệp và tương lai.
Nhưng Bế Văn Đàn đã phải đứng giữa chiến trường.
Ông không biết mình sẽ sống đến ngày mai hay không.
Và cuối cùng, ông đã không thể trở về.
Sự hy sinh của Bế Văn Đàn trở thành biểu tượng cho tinh thần chiến đấu của người lính Việt Nam trong kháng chiến chống Pháp.
Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng mỗi khi nhắc đến ông, điều đáng nhớ nhất vẫn là hình ảnh một người lính trẻ đã đặt nhiệm vụ lên trên sự an toàn của chính mình.
Lịch sử đôi khi được viết bằng những khoảnh khắc rất ngắn.
Một người tiến lên.
Một khẩu súng được giữ lại.
Một trận chiến tiếp tục.
Và một người vĩnh viễn nằm lại.
Đằng sau khoảnh khắc ấy là cả một cuộc đời không thể trở lại.
Vì thế, lòng biết ơn đối với Bế Văn Đàn không nên chỉ là những lời ca ngợi.
Đó còn là sự thấu hiểu.
Hiểu rằng người lính năm xưa cũng từng là một người trẻ.
Cũng có gia đình.
Cũng có ước mơ.
Nhưng trong những năm tháng đất nước cần họ, họ đã lựa chọn đứng lên.
Bế Văn Đàn đã trao lại tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc. Và điều đẹp nhất mà thế hệ hôm nay có thể làm để đáp lại sự hy sinh ấy chính là biết trân trọng hòa bình.



