BẾ VĂN ĐÀN – NGƯỜI LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ SÚNG
Tác giả: Trần Diệp Anh

Có những người lính ra trận mang theo vũ khí trong tay. Nhưng khi đồng đội cần, Bế Văn Đàn đã biến chính thân mình thành điểm tựa cho khẩu súng, lấy sự sống của mình để giữ vững trận địa.
Bế Văn Đàn sinh năm 1931, là người dân tộc Tày, quê ở Cao Bằng. Sinh ra trong một gia đình nghèo, mẹ mất sớm, tuổi thơ của anh trải qua nhiều cơ cực. Nhưng những gian khổ ấy không làm anh khuất phục. Tháng 1-1949, Bế Văn Đàn xung phong vào bộ đội và nhanh chóng trưởng thành qua nhiều chiến dịch.
Trong Chiến cuộc Đông Xuân 1953-1954, anh được phân công làm liên lạc tiểu đoàn. Tại Mường Pồn, quân Pháp liên tục phản kích dữ dội. Dù vừa đi công tác về, Bế Văn Đàn vẫn xung phong vượt qua lưới đạn để truyền đạt mệnh lệnh cho đồng đội: bằng mọi giá phải giữ chân địch, tạo điều kiện cho các đơn vị triển khai lực lượng.
Trận chiến ngày càng khốc liệt. Đại đội ta thương vong nhiều, chỉ còn 17 người. Bản thân Bế Văn Đàn cũng đã bị thương.
Đúng lúc ấy, một khẩu trung liên không còn người giữ. Không có chỗ đặt súng, anh không một chút do dự, lao tới lấy vai mình làm giá súng, ghì chặt hai chân khẩu trung liên và hô đồng đội nổ súng.
Trước sự sống và cái chết, anh chỉ nghĩ đến một điều: đồng đội phải tiếp tục chiến đấu.
Đạn của quân ta liên tiếp quật ngã quân địch, đợt phản kích bị bẻ gãy. Nhưng Bế Văn Đàn cũng hứng thêm những vết thương. Anh đã hy sinh khi hai tay vẫn ghì chặt chân súng trên vai mình.
Anh ngã xuống ở tuổi đời còn rất trẻ, nhưng khoảnh khắc ấy đã trở thành một biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm và tình đồng đội.
Ngày 31-8-1955, Bế Văn Đàn được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Huân chương Quân công hạng Nhì.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng hình ảnh người chiến sĩ lấy thân mình làm giá súng vẫn còn được nhắc nhớ.
Anh đã dùng chính thân mình để giữ một khẩu súng, nhưng sự hy sinh ấy đã nâng đỡ cả một tinh thần chiến đấu. Bế Văn Đàn nằm lại giữa chiến trường, còn tên tuổi anh thì ở lại mãi với đất nước và những thế hệ mai sau.



