Anh hùng Lực lượng vũ trang

BẾ VĂN ĐÀN – TỪ MỘT KHOẢNH KHẮC TRÊN TRẬN ĐỊA ĐẾN MỘT BIỂU TƯỢNG BẤT TỬ

Cao Bằng19/08/2026Xã Mường Xén (Đoàn xã Mường Xén)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử đôi khi được tạo nên từ những sự kiện kéo dài hàng năm, hàng thập kỷ. Nhưng cũng có khi, một khoảnh khắc của một con người lại đủ sức trở thành ký ức của cả một dân tộc.

Đối với tôi, Bế Văn Đàn chính là một con người như vậy.

Tên tuổi anh gắn liền với một khoảnh khắc trong cuộc chiến đấu ở Mường Pồn năm 1953: giữa trận địa ác liệt, khi khẩu súng máy của đồng đội cần một điểm tựa, anh đã lấy chính thân mình làm giá súng.

Chỉ một hành động diễn ra trong thời gian rất ngắn, nhưng ý nghĩa của nó thì vượt xa thời gian.

Bế Văn Đàn sinh năm 1931 ở Cao Bằng. Anh là người dân tộc Tày, lớn lên trong hoàn cảnh đất nước phải đấu tranh chống thực dân Pháp. Khi trưởng thành, anh tham gia cách mạng và trở thành người chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Đối với người lính, chiến trường là nơi thử thách bản lĩnh. Nhưng chiến trường cũng là nơi những phẩm chất đẹp nhất của con người có thể được bộc lộ.

Ở Mường Pồn, Bế Văn Đàn đã đứng trước một lựa chọn sinh tử.

Anh có thể tìm cách bảo vệ bản thân.

Hoặc anh có thể giúp đồng đội giữ vững hỏa lực.

Anh đã chọn điều thứ hai.

Khi khẩu súng máy cần điểm tựa, anh dùng thân mình làm giá súng. Dù đã bị thương, anh vẫn giữ vững tư thế để đồng đội tiếp tục chiến đấu.

Tôi nghĩ, điều đáng nói nhất ở đây không phải là sự đau thương của cái chết, mà là giá trị của sự sống mà anh muốn bảo vệ.

Bế Văn Đàn không hy sinh vì một khoảnh khắc bốc đồng. Anh hy sinh vì phía sau mình là đồng đội, là nhiệm vụ, là cả một trận địa cần được giữ vững.

Đó là tinh thần mà chúng ta thường gọi bằng hai chữ “đồng đội”.

Trong chiến tranh, tình đồng đội có thể giúp con người vượt qua nỗi sợ hãi. Một người lính biết rằng bên cạnh mình có những người cùng chiến đấu, cùng chia sẻ gian khổ và sẵn sàng bảo vệ nhau. Chính tình cảm ấy tạo nên sức mạnh của một tập thể.

Vì vậy, câu chuyện Bế Văn Đàn không chỉ là câu chuyện về một người anh hùng. Đó còn là câu chuyện về sức mạnh của tình đồng chí, đồng đội.

Sau khi hy sinh, Bế Văn Đàn được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên anh trở thành một biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Nhưng điều khiến tôi suy nghĩ nhất là: Nếu Bế Văn Đàn sống trong thời đại hôm nay, anh sẽ mong muốn thế hệ trẻ làm gì?

Tôi tin rằng anh sẽ không muốn chúng tôi tìm kiếm những hy sinh không cần thiết. Anh sẽ muốn chúng tôi biết trân trọng hòa bình mà thế hệ mình đã góp phần giành lấy.

Vì vậy, nhớ về Bế Văn Đàn không chỉ là nhớ một người lính đã hy sinh. Đó còn là nhớ đến trách nhiệm của người đang sống.

Chúng tôi cần học tập tốt hơn, sống có trách nhiệm hơn, biết yêu thương và biết sẻ chia hơn. Bởi một đất nước muốn phát triển không chỉ cần những người giỏi, mà cần những con người biết đặt lợi ích chung bên cạnh lợi ích của bản thân. Có thể chúng tôi không bao giờ đứng giữa một trận địa như Bế Văn Đàn.

Nhưng mỗi ngày, chúng tôi đều có những “trận chiến” của riêng mình: chiến thắng sự lười biếng, vượt qua nỗi sợ thất bại, chống lại sự ích kỷ và kiên trì theo đuổi những điều tốt đẹp.

Bế Văn Đàn đã dùng thân mình làm giá súng trong một khoảnh khắc của chiến tranh. Còn chúng tôi hôm nay phải dùng cả tuổi trẻ để dựng xây hòa bình. Một khoảnh khắc của anh đã trở thành biểu tượng. Một tuổi trẻ của anh đã trở thành ký ức.

Và ký ức ấy, giữa “Câu chuyện thời hoa lửa”, vẫn nhắc chúng tôi rằng: có những con người đã trao đi tuổi trẻ để đất nước có được ngày mai; vì thế, người được sống trong ngày mai càng phải biết sống sao cho xứng đáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn