BẾ VĂN ĐÀN: TƯỢNG ĐÀI CỦA SỰ HY SINH Hào Khí Điện Biên: Câu Chuyện Người Anh Hùng Lấy Thân Mình Làm Giá Súng
Trong những chiến công vĩ đại của Quân đội Nhân dân Việt Nam, có những khoảnh khắc hy sinh đã vượt lên mọi giới hạn thể chất, trở thành tượng đài bất tử về lòng dũng cảm. Câu chuyện về Anh hùng Liệt sĩ Bế Văn Đàn, người con của dân tộc Tày, quê hương Cao Bằng, là một trong những câu chuyện thiêng liêng và xúc động nhất về sự tận hiến vì Tổ quốc.
Bế Văn Đàn sinh năm 1931 tại xã Quang Vinh, huyện Phục Hòa, tỉnh Cao Bằng. Anh nhập ngũ năm 1948, trải qua quá trình rèn luyện gian khổ và trở thành chiến sĩ trinh sát kiêm liên lạc viên của Đại đội 674, Tiểu đoàn 251, Trung đoàn 174, Đại đoàn 316 – đơn vị chủ lực tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.
Giây Phút Sinh Tử Tại Mường Pồn
Chiến công làm nên tên tuổi Bế Văn Đàn diễn ra vào những ngày ác liệt đầu tiên của Chiến dịch Đông Xuân 1953-1954, cụ thể là tại trận đánh căng thẳng ở Mường Pồn (Lai Châu), trước khi chiến dịch Điện Biên Phủ mở màn.
Đơn vị của Bế Văn Đàn được giao nhiệm vụ đánh chặn và tiêu diệt một cánh quân của Pháp đang hành quân từ Điện Biên Phủ lên Lai Châu. Cuộc chiến đấu diễn ra quyết liệt. Địch dùng hỏa lực mạnh và có ưu thế về số lượng. Trong trận đánh này, Bế Văn Đàn được giao nhiệm vụ liên lạc. Anh đã không quản ngại nguy hiểm, vượt qua mưa bom bão đạn để truyền đạt mệnh lệnh, tiếp tế đạn dược cho các mũi chiến đấu.
Trong một tình huống khốc liệt, đơn vị bị địch phản kích dữ dội. Khẩu súng máy quan trọng của ta đang yểm trợ bị mất xạ thủ vì trúng đạn. Xạ thủ mới được điều đến, nhưng địa hình trống trải, không có điểm tựa vững chắc để đặt súng và bắn chính xác. Tình thế đơn vị lúc đó vô cùng nguy kịch, nếu hỏa lực bị dập tắt, toàn bộ đơn vị có thể bị địch tràn lên.
“Phóng viên hỏi: Trong khoảnh khắc đối mặt với nguy hiểm và sự thiếu thốn điểm tựa, đồng đội của anh kể lại, điều gì đã thúc đẩy anh đưa ra quyết định phi thường đó?”
“Không kịp nghĩ nhiều. Tình thế lúc ấy, chỉ có nhiệm vụ là quan trọng nhất. Nếu khẩu súng im tiếng, anh em tôi sẽ chết hết. Lòng tôi lúc đó chỉ có một ý nghĩ: phải giữ vững họng súng!” – Đó là những lời Bế Văn Đàn đã nói trước khi hy sinh, được đồng đội kể lại.
Không chút chần chừ, Bế Văn Đàn đã lao lên. Anh không có thời gian để tìm một điểm tựa nào khác, thay vào đó, anh đưa ra quyết định phi thường: Anh quỳ xuống, dùng chính thân mình làm giá súng!
Khẩu súng máy nặng nề được đặt lên vai Bế Văn Đàn. Xạ thủ lập tức khai hỏa, dồn đạn chính xác vào đội hình địch, chặn đứng đợt tấn công của chúng.
Tượng Đài Bất Tử Tại Mường Pồn
Địch điên cuồng tập trung hỏa lực vào vị trí khẩu súng máy. Mặc dù bị trúng nhiều phát đạn, Bế Văn Đàn vẫn nghiến răng chịu đựng, giữ vững thân mình để khẩu súng không bị rung chuyển, để từng viên đạn bắn ra vẫn chính xác. Cho đến khi địch bị đẩy lùi và trận địa tạm yên tĩnh, đồng đội chạy đến thì Bế Văn Đàn đã hy sinh.
Anh nằm xuống trong tư thế quỳ vững chắc, vai vẫn đang gánh khẩu súng máy, cơ thể đẫm máu. Sự hy sinh của anh đã giúp đơn vị giữ vững trận địa, bảo vệ được lực lượng và hoàn thành nhiệm vụ chặn đứng cánh quân địch.
Hành động quả cảm, lấy thân mình làm giá súng của Bế Văn Đàn đã vượt ra khỏi giới hạn của một nhiệm vụ chiến đấu, trở thành một huyền thoại về sự tận hiến vì đồng đội, vì Tổ quốc. Tinh thần ấy đã tiếp thêm sức mạnh to lớn cho toàn quân, đặc biệt là trong những ngày tháng gian khổ tại Điện Biên Phủ sau này.
Năm 1955, Bế Văn Đàn đã được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện về người lính Cao Bằng lấy thân làm giá súng mãi mãi là biểu tượng cao cả của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, là niềm tự hào không chỉ của dân tộc Tày mà của toàn thể dân tộc Việt Nam.



