Bế Văn Đàn vá áo cho đồng đội
Chiều xuống giữa núi rừng. Sau một ngày hành quân, những người lính trẻ trở về nơi nghỉ. Quần áo ai cũng lấm bụi, nhiều chỗ đã sờn vì những chặng đường dài. Một người lính ngồi bên gốc cây, nhìn chiếc áo của mình rồi thở dài: – Rách mất rồi. Bế Văn Đàn ngồi xuống bên cạnh: – Đưa đây tôi xem.

Chiều xuống giữa núi rừng.
Sau một ngày hành quân, những người lính trẻ trở về nơi nghỉ. Quần áo ai cũng lấm bụi, nhiều chỗ đã sờn vì những chặng đường dài.
Một người lính ngồi bên gốc cây, nhìn chiếc áo của mình rồi thở dài:
– Rách mất rồi.
Bế Văn Đàn ngồi xuống bên cạnh:
– Đưa đây tôi xem.
– Để mai tôi tự vá.
Đàn cười:
– Mai còn hành quân. Đưa đây.
Mũi kim bên bếp lửa
Một người trong tiểu đội tìm được kim và ít chỉ.
Bế Văn Đàn ngồi dưới ánh lửa nhỏ, cẩn thận khâu lại chỗ áo bị rách.
Người bạn nhìn anh:
– Cậu biết vá áo từ bao giờ?
Đàn đáp:
– Ở nhà cũng phải biết làm những việc này chứ.
Mọi người cười.
Một người khác đưa chiếc áo của mình:
– Nếu còn chỉ thì vá giúp tôi luôn.
Đàn nhìn chiếc áo rồi nói:
– Được, nhưng phải chờ đến lượt.
Cả nhóm bật cười.
Chuyện nhỏ giữa những ngày gian khổ
Bên bếp lửa, câu chuyện quê nhà bắt đầu.
Người nhớ mẹ.
Người nhớ cha.
Người kể chuyện những ngày còn ở bản.
Mũi kim vẫn đều đều đưa qua lớp vải.
Không ai nói về những điều lớn lao.
Chỉ là một chiếc áo rách.
Một cuộn chỉ nhỏ.
Một người ngồi vá giúp bạn.
Nhưng chính những việc bình dị ấy làm cho cuộc sống của người lính giữa núi rừng bớt khắc nghiệt hơn.
Sáng hôm sau
Trước giờ lên đường, người bạn mặc chiếc áo đã được vá.
Anh nhìn đường chỉ rồi nói:
– Đẹp đấy.
Bế Văn Đàn cười:
– Miễn là mặc được.
Người bạn vỗ vai anh:
– Cảm ơn nhé.
Đàn đáp:
– Có gì đâu. Anh em trong đơn vị mà.
Rồi cả hai khoác ba lô, cùng bước theo đội hình.
Một người lính có thể không nhớ chính xác mình đã vá bao nhiêu chiếc áo trong những năm tháng quân ngũ.
Nhưng một việc nhỏ như vậy có thể nói lên rất nhiều về tình đồng đội.
Giữa chiến tranh, sự sẻ chia không chỉ nằm ở những việc lớn. Nó có thể bắt đầu từ việc nhường nhau một phần cơm, chia nhau một ngụm nước, hay ngồi dưới ánh lửa vá giúp bạn một chiếc áo rách.
Những điều nhỏ bé ấy góp phần tạo nên sự gắn bó của người lính.
Và khi nhìn lại, có lẽ người ta sẽ nhớ rằng:
Tình đồng đội được xây dựng từ chính những việc bình dị nhất.


