Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bế Văn Đàn và sức mạnh của niềm tin

Mùa đông năm 1953, núi rừng Tây Bắc chìm trong sương lạnh. Đơn vị của Bế Văn Đàn đang trên đường hành quân về phía chiến trường. Con đường đất đỏ quanh co qua những sườn núi cao, nhiều đoạn trơn trượt vì mưa phùn. Những người lính đi thành hàng dài, vai nặng ba lô và đạn dược. Trong đội hình ấy, Bế Văn Đàn vẫn lặng lẽ bước như bao đồng đội khác.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bế Văn Đàn và sức mạnh của niềm tin

Mùa đông năm 1953, núi rừng Tây Bắc chìm trong sương lạnh. Đơn vị của Bế Văn Đàn đang trên đường hành quân về phía chiến trường. Con đường đất đỏ quanh co qua những sườn núi cao, nhiều đoạn trơn trượt vì mưa phùn. Những người lính đi thành hàng dài, vai nặng ba lô và đạn dược.

Trong đội hình ấy, Bế Văn Đàn vẫn lặng lẽ bước như bao đồng đội khác.

Anh không phải người nói nhiều.

Nhưng những người sống cùng anh thường cảm nhận ở anh một điều rất đặc biệt: niềm tin.

Niềm tin rằng dù gian khổ đến đâu, đơn vị vẫn sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

Niềm tin rằng đồng đội sẽ không bỏ nhau.

Và niềm tin rằng đất nước rồi sẽ có ngày chiến thắng.

Một buổi chiều, sau nhiều giờ leo dốc, một chiến sĩ trẻ ngồi xuống bên đường, thở dốc:

– Em không biết còn đi nổi không nữa.

Bế Văn Đàn dừng lại, đặt tay lên vai anh:

– Cậu nhìn phía trước xem.

Người lính ngẩng lên. Trong màn sương, hàng quân vẫn nối dài trên con dốc.

Anh nói:

– Ai cũng mệt. Nhưng từng người bước thêm một bước thì cả đơn vị sẽ đến nơi.

Câu nói ấy không làm con đường ngắn lại.

Nhưng nó khiến người chiến sĩ trẻ đứng dậy.

Đó chính là sức mạnh của niềm tin.

Không phải phép màu.

Mà là sức mạnh giúp con người tiếp tục bước khi tưởng như đã kiệt sức.

Những ngày sau đó, đơn vị dựng lán giữa rừng, đào công sự trong mưa lạnh và vận chuyển đạn lên phía trước. Có hôm cơm chỉ đủ lưng bụng, có hôm áo quần ướt suốt cả ngày.

Một đồng đội hỏi Bế Văn Đàn:

– Cậu có bao giờ nghĩ mình sẽ không trở về không?

Anh im lặng một lúc rồi đáp:

– Có chứ.

– Vậy sao cậu vẫn bình thản thế?

Anh nhìn ngọn lửa nhỏ trước mặt:

– Vì nếu mình mất niềm tin thì còn gì để đi tiếp.

Người đồng đội lặng người.

Giữa chiến tranh, niềm tin không phải là điều dễ giữ.

Có những đêm pháo nổ liên hồi.

Có những ngày thương binh được đưa về liên tục.

Có những lúc đơn vị chịu tổn thất, ai cũng đau lòng.

Nhưng Bế Văn Đàn vẫn là người thường động viên anh em.

Khi một chiến sĩ buồn vì nhớ nhà, anh ngồi nghe.

Khi ai lo lắng trước trận đánh, anh chỉ nói:

– Chúng ta không chiến đấu một mình.

Câu nói giản dị ấy khiến nhiều người vững lòng hơn.

Niềm tin của anh không ồn ào.

Nó thể hiện trong cách anh sống.

Trong việc nhận phần khó.

Trong việc quay lại đỡ người bị tụt lại.

Trong việc tiếp tục đào hào dù tay đã rớm máu.

Trong việc chia phần nước của mình cho đồng đội.

Rồi trận chiến ở Mường Pồn đến.

Hỏa lực địch dữ dội, tình thế vô cùng nguy hiểm. Trong lúc cần giữ vững hỏa lực để bảo vệ đơn vị, Bế Văn Đàn đã dùng thân mình làm điểm tựa cho đồng đội tiếp tục chiến đấu.

Khoảnh khắc ấy thường được nhắc đến như biểu tượng của lòng dũng cảm.

Nhưng phía sau hành động ấy còn có một sức mạnh khác: niềm tin.

Niềm tin vào nhiệm vụ.

Niềm tin vào đồng đội.

Niềm tin rằng trận địa phải được giữ vững.

Người chiến sĩ trung liên lúc đầu còn do dự.

Bế Văn Đàn nói nhanh:

– Cứ bắn đi!

Đó không chỉ là mệnh lệnh.

Đó là sự gửi gắm niềm tin cho đồng đội tiếp tục chiến đấu.

Anh hy sinh khi mới 22 tuổi.

Cuộc đời rất ngắn.

Nhưng niềm tin mà anh để lại thì không ngắn ngủi.

Sau chiến tranh, một cựu chiến binh từng chiến đấu cùng anh kể:

– Điều tôi nhớ nhất ở Đàn không phải là lúc anh ấy hy sinh. Tôi nhớ ánh mắt của anh ấy trước mỗi nhiệm vụ. Lúc nào cũng như tin rằng chúng ta sẽ vượt qua.

Ông dừng lại rồi nói tiếp:

– Có người khỏe làm người khác yên tâm. Có người có niềm tin làm cả đơn vị mạnh hơn.

Đó là sức mạnh không nhìn thấy được.

Không đo bằng súng đạn.

Không cân bằng cân nặng.

Nhưng đôi khi lại quyết định tinh thần của cả một tập thể.

Hôm nay, người trẻ không còn sống trong những năm tháng chiến tranh như Bế Văn Đàn.

Nhưng cuộc sống vẫn có những lúc khó khăn, thất bại, áp lực và hoài nghi.

Có lúc người ta muốn dừng lại.

Có lúc người ta mất niềm tin vào chính mình.

Câu chuyện của Bế Văn Đàn nhắc chúng ta rằng niềm tin không phải là chờ mọi việc dễ dàng rồi mới tin.

Niềm tin là vẫn tiếp tục cố gắng ngay cả khi con đường còn nhiều gian nan.

Giữa núi rừng Tây Bắc năm ấy, người lính Tày trẻ tuổi không có điều kiện đầy đủ, không có tương lai chắc chắn, không biết ngày mai sẽ ra sao.

Nhưng anh vẫn bước tiếp.

Vẫn sống tử tế với đồng đội.

Vẫn giữ vững niềm tin vào chiến thắng.

Và chính niềm tin ấy đã trở thành một phần sức mạnh của những người lính Việt Nam trong những năm tháng gian khổ nhất.

Bế Văn Đàn cho chúng ta hiểu rằng có những sức mạnh không nằm ở cơ bắp hay vũ khí. Đó là sức mạnh của niềm tin – thứ giúp con người đứng vững, giúp đồng đội tin nhau và giúp cả một dân tộc đi đến chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn