Bên cáng giữa rừng
Bà H. tham gia chiến trường với vai trò y tá. Trạm quân y dã chiến chỉ là một căn hầm lợp lá giữa rừng. Thuốc men ít ỏi, băng gạc phải giặt đi giặt lại. Có ngày, thương binh đưa về liên tục, bà và đồng đội làm việc không nghỉ.
Bà kể rằng có những đêm phải khâu vết thương dưới ánh đèn dầu leo lét, bom nổ rung chuyển mặt đất. Có thương binh đau quá, nắm chặt tay bà mà hỏi: “Tôi có sống không chị?” Bà không dám hứa, chỉ nói: “Cố lên, chúng ta còn quê nhà chờ.”
Không phải ai cũng qua khỏi. Có những người ra đi ngay trên cáng, chưa kịp biết tên người băng bó cho mình. Mỗi lần như vậy, bà chỉ lặng lẽ vuốt mắt cho đồng đội rồi quay lại tiếp tục công việc. “Nếu mình gục xuống thì ai cứu người khác,” bà nói.
Sau hòa bình, trở về Phú Khê, bà H. chọn cuộc sống giản dị. Nhưng mỗi khi nghe tiếng mưa rừng trên ti vi hay đài phát thanh, ký ức những đêm trực thương binh lại ùa về, như chưa từng rời xa.



