Bến cảng nhà rồng
Ngày xưa, vào thời đô hộ nhà Lương đầy tăm tối, tại vùng đất Cổ Sở ven sông Đáy, có một chàng trai tên Phạm Tu mang vóc dáng lừng lững và đôi mắt sáng quắc như sao đêm. Giữa lúc lầm than, chàng không cam chịu phận dân đen mà ngày đêm luyện võ, rèn quân, biến những chàng trai cày trong vùng thành những chiến binh dũng mãnh. Khi Lý Bôn phất cờ khởi nghĩa lập nên nước Vạn Xuân, Phạm Tu chính là người đầu tiên đem quân về hội tụ, trở thành vị hổ tướng được vua tin cậy nhất.
Chiến tích lừng lẫy nhất của ông gắn liền với dải biên thùy phía Nam, nơi quân Lâm Ấp hung hãn thường xuyên quấy nhiễu. Khi đối mặt với đội tượng binh khổng lồ của địch, ông không hề nao núng mà dùng mưu trí điều khiển quân sĩ dùng trống trận, hỏa công khiến voi địch khiếp sợ tự giẫm đạp lên nhau. Nhưng thay vì tận diệt, ông lại dùng lòng nhân nghĩa để thu phục, dạy dân bản địa cách trồng dâu nuôi tằm, khiến quân phương Nam nể phục sát đất mà tự nguyện rút lui, giữ yên bờ cõi. Cảm kích trước tài đức vẹn toàn ấy, Lý Nam Đế đã ban cho ông họ vua và cái tên Lý Phục Man – người làm phương Nam khuất phục bằng cả uy dũng lẫn lòng nhân.
Cho đến tận hơi thở cuối cùng, ông vẫn đứng vững như một cây đại thụ bảo vệ giang sơn, hóa thân vào mạch đất quê hương để rồi mỗi mùa hội Làng Giá, người đời lại thấy bóng dáng vị tướng cưỡi voi chiến uy phong ẩn hiện trong làn sương sông Đáy, nhắc nhở hậu thế về một anh hùng thầm lặng nhưng có công lao vĩ đại như trời biển.



