bên chiến hào Thành cổ
Người chiến sĩ trẻ mang theo cây đàn guitar tự chế làm từ gỗ thùng đạn, ngân vang khúc hát lạc quan giữa mùa hè rực lửa 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972.
Mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Quảng Trị đã đi vào lịch sử như một biểu tượng của sự khốc liệt và lòng quả cảm vô song. Giữa mưa bom bão đạn dội xuống mảnh đất Thành cổ chật hẹp, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh bằng một hơi thở. Trong căn hầm chữ A sũng nước và nồng nặc mùi thuốc súng, người lính trẻ Lê Văn Minh vẫn ôm khư khư một báu vật đặc biệt: chiếc đàn guitar tự chế với phần thùng đàn ghép từ gỗ thùng đạn Mỹ và dây đàn làm từ dây cáp thông tin hỏng.
Mỗi khi dứt một đợt pháo kích dữ dội của địch, giữa không gian lặng đi vì khói bụi, ông Minh lại gảy lên những nốt nhạc mộc mạc. Tiếng hát của ông cùng đồng đội vút lên từ lòng đất, lúc trầm lắng nhớ về quê hương, lúc hào hùng tiếp thêm ý chí chiến đấu. Tiếng đàn ấy không chỉ xoa dịu nỗi đau của những vết thương chưa kịp băng bó, mà còn là lời khẳng định đanh thép về tinh thần lạc quan, yêu đời của người lính trẻ trước họng súng quân thù. Nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống khi bài hát còn dang dở, máu của họ thấm đẫm vào lòng đất Thành cổ, hòa cùng tiếng đàn bất tử.
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, người lính năm xưa giờ đã là một ông lão tóc bạc, sống lặng lẽ giữa lòng thành phố yên bình. Thế nhưng, mỗi lần nhìn lại chiếc đàn guitar cũ kỹ treo trên tường, ông Minh lại không kìm được nước mắt. Tiếng đàn năm xưa vẫn vang vọng trong tâm trí ông như tiếng gọi của những người đồng đội tuổi mười chín, đôi mươi đã nằm lại vĩnh viễn dưới lớp cỏ xanh rì của Thành cổ Quảng Trị đại ngàn.



