BÊN CỐC NƯỚC CHÈ ĐÊM ĐÔNG (1)
Mùa đông Hà Nội năm 1981 lạnh hơn thường lệ.
Sau một ca trực kéo dài, bác Ba và vài đồng đội ngồi quây quần bên ấm nước chè nóng.
Khói bốc lên nghi ngút giữa màn sương đêm.
Mọi người kể cho nhau nghe những câu chuyện về gia đình.
Có người nhớ mẹ già.
Có người nhớ người yêu nơi quê nhà.
Có người nhớ tiếng sóng biển quê hương.
Bác kể:
“Chỉ một cốc nước chè nóng cũng đủ làm ấm lòng người lính.”
Đêm ấy không có điều gì đặc biệt.
Nhưng lại trở thành một trong những ký ức đẹp nhất của bác về tình đồng đội.


